Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: NGƯỜI HÙNG TRONG MƯA VÀ CĂN NHÀ GỖ HOANG
Hứa Đồng Chu chạy thục mạng từ thị trấn về nhà. Hình ảnh dâm dục trong bộ phim đen vẫn ám ảnh tâm trí cậu, khiến máu huyết cậu sôi sục, hạ bộ căng tức khó chịu. Cậu vừa chạy vừa cố gắng lắc mạnh đầu, muốn rũ bỏ những ý nghĩ đen tối về Trình Nặc ra khỏi não.
Đang chạy thì trời đổ mưa như trút nước. Cậu nhớ mẹ đang phơi nong đậu ngoài sân, chắc chắn một mình bà không thu dọn kịp. Cậu quyết định đi đường tắt xuyên qua cánh rừng để về nhà nhanh hơn.
Đang sải bước dài trong rừng, đôi mắt tinh tường của cậu bỗng khựng lại. Phía trước, bên vệ đường mòn, có một bóng người nhỏ bé đang co ro trong bụi cây.
Dù trời mưa to làm tầm nhìn hạn chế, nhưng chiếc quần jean bó sát tôn lên đôi chân dài và dáng vẻ yếu ớt kia… Cậu nhận ra ngay lập tức. Là Trình Nặc!
“Chị Trình! Chị Trình!”
Hứa Đồng Chu hét lớn, lao như bay về phía cô.
Trình Nặc đang tuyệt vọng gục đầu khóc, nghe tiếng gọi quen thuộc, cô ngẩng phắt đầu lên. Trước mắt cô là chàng thiếu niên da ngăm đen, toàn thân cũng ướt sũng nước mưa, đang nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng.
Nước mắt cô tuôn trào hòa lẫn nước mưa. Cô như người chết đuối vớ được cọc, nức nở:
“Hứa Đồng Chu… Cứu tôi… Chân tôi đau quá, không đi được nữa…”
Hứa Đồng Chu nhìn cái chân sưng vù của cô, không nói hai lời, cậu cúi xuống, luồn tay qua người cô, nhấc bổng cô lên như nhấc một con búp bê.
“Ôm chặt lấy tôi!” Cậu ra lệnh, giọng nói mạnh mẽ át cả tiếng mưa.
Trình Nặc vòng hai tay qua cổ cậu, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc, ấm nóng của chàng trai để trốn mưa. Cô cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực cậu, mang lại cảm giác an toàn đến lạ lùng.
Hứa Đồng Chu bế cô sải bước đi phăm phăm. Cậu không đi thẳng về nhà mà rẽ vào một ngã ba, hướng về phía một căn nhà gỗ nhỏ bỏ hoang nằm khuất sau rặng cây. Đó là kho chứa lương thực cũ của hợp tác xã ngày xưa, giờ bỏ không nhưng vẫn còn mái che kín đáo.
“Rầm!”
Cậu dùng chân đạp mạnh cửa, bế cô bước vào trong. Căn nhà tối tăm, ẩm thấp và đầy mùi bụi bặm, nhưng ít nhất là khô ráo.
Cậu cẩn thận đặt Trình Nặc ngồi xuống một chiếc ghế băng gỗ dài kê sát tường.
“Chị ngồi yên đây.”
Hứa Đồng Chu nhanh chóng cởi chiếc áo sơ mi ướt sũng đang dính chặt vào người mình ra, để lộ thân trên trần trụi với những múi cơ săn chắc, màu đồng hun quyến rũ. Cậu vắt kiệt nước mưa trên áo, rồi đưa cho cô:
“Chị lấy cái này lau khô tóc đi, kẻo cảm lạnh.”
Trình Nặc run rẩy nhận lấy chiếc áo. Chiếc áo còn vương hơi ấm cơ thể và mùi hương đàn ông nồng nàn của cậu.
Thấy cô lóng ngóng, Hứa Đồng Chu không kiên nhẫn được, giật lại chiếc áo, trùm lên đầu cô rồi nhẹ nhàng lau tóc cho cô.
“Ngốc quá, lau mạnh vào mới khô được chứ.”
Cậu đứng sát ngay trước mặt cô, lồng ngực trần trụi phập phồng ngay tầm mắt cô. Mùi mồ hôi, mùi mưa và mùi đàn ông trộn lẫn tạo nên một thứ hương vị kích thích khứu giác Trình Nặc.
Lau tóc xong, cậu ngồi xổm xuống trước mặt cô, nâng bàn chân đau của cô lên đùi mình.
“Đau ở đâu? Chỗ này à?”
Bàn tay to lớn, thô ráp của cậu nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn, trắng muốt của cô. Sự tương phản giữa hai màu da đen và trắng, giữa sự thô ráp và mềm mại khiến Hứa Đồng Chu ngẩn ngơ trong giây lát.
Cậu cởi chiếc giày sũng nước ra, rồi nhẹ nhàng lột chiếc tất ướt át. Bàn chân trần của cô hiện ra, các ngón chân xinh xắn co lại vì lạnh và ngại ngùng. Trên móng chân cô còn sơn hình những ngôi sao nhỏ lấp lánh.
Hứa Đồng Chu nuốt khan. Cậu chưa bao giờ thấy bàn chân ai đẹp như thế này. Cậu vô thức dùng ngón tay cái miết nhẹ lên lòng bàn chân mềm mại của cô, rồi trượt dần lên cổ chân sưng đỏ.
“Á… Đau…” Trình Nặc rụt chân lại, rên rỉ.
“Xin lỗi, xin lỗi…” Hứa Đồng Chu hoàn hồn, vội vàng xoa xoa chỗ đau, giọng nói trở nên dịu dàng đến lạ, “Chắc là bị trật khớp rồi. Để em nắn lại cho.”
Bàn tay cậu xoa nắn cổ chân cô, hơi nóng từ tay cậu truyền sang da thịt mát lạnh của cô. Động tác của cậu vừa dứt khoát vừa nâng niu, như đang chạm vào một món bảo vật dễ vỡ.
Trong căn nhà gỗ hoang vắng, tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, chỉ có hai người với nhau. Hứa Đồng Chu ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt Trình Nặc đang nhìn mình chăm chú. Đôi mắt cô ươn ướt, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở.
Cậu nhớ lại bộ phim ban trưa, nhớ lại giấc mơ đêm qua. Dục vọng bị dồn nén bấy lâu nay bỗng bùng lên dữ dội. Bàn tay đang xoa bóp chân cô bỗng trở nên nóng rực, vuốt ve dần lên bắp chân thon thả…

Bình luận (0)

Để lại bình luận