Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Đình Hải mới ngậm lấy lưỡi Hiểu Nhu đã mê say, ông ta điên cuồng bòn rút nước thơm trong miệng thiếu nữ, đôi tay cũng bắt đầu không thành thật, kích động mà sờ lên hai vυ” của Hiểu Nhu, nắm chúng nó trong lòng bàn tay mình, xoa nắn mạnh bạo hệt như đang xoa bột.
“Ưm… Đừng mà… Buông tay…” Hiểu Nhu khóc lóc, vừa trốn tránh nụ hôn điên cuồng của thầy vừa dùng tay kéo bàn tay sói dâʍ ɭσạи của thầy ra.
Cô vừa xấu hổ vừa bi phẫn, trước nay chưa từng có ai chạm vào nơi này, hiện tại lại bị thầy vừa bóp vừa xoa, Hiểu Nhu cảm thấy mặt mình sắp nóng phát nổ, cảm giác không được tự nhiên khiến Hiểu Nhu chỉ muốn ngừng lại tất cả.
Đáng tiếc, mũi tên đã rời khỏi cung sao có thể quay đầu, Triệu Đình Hải đã bước ra được bước đầu tiên, hôm nay nếu không sờ cho đã, hôn cho đã, cắm cho đã, ông tuyệt đối không ngừng tay!
Triệu Đình Hải không chỉ không nghe theo lời cầu xin của Hiểu Nhu, ngược lại còn bạo lực xé rách bộ đồng phục của thiếu nữ. Đồng phục của trường được dùng vải mềm nhẹ, dễ dàng bị Triệu Đình Hải xé rách.
Chỉ nháy mắt, nửa người trên của Hiểu Nhu đã lồ lộ ra ngoài, chỉ còn chút vạt áo còn dính trên người. Viền áo ngực màu trắng của thiếu nữ bị thầy giáo kéo một cái rơi ra, bại lộ cảnh đẹp trắng lóa ngày thường vẫn bị giấu đi.
Hiểu Nhu hét lên sợ hãi, thò tay xuống muốn che ngực lại, nhưng còn chưa kịp che đôi thỏ ngọc tinh tế trần trụi vừa trắng vừa mềm kia đã bị thầy giáo nắm lấy trong lòng bàn tay.
“A! Đừng mà!” Nơi da thịt mềm mại nhất bị bàn tay người đàn ông kề sát. Đôi tay tà ác không ngừng quét qua đầṳ ѵú yếu ớt, khiến cô nổi từng lớp từng lớp da gà.
“Thầy, đừng như vậy.” Khó khăn lắm mới thoát được môi lưỡi của thầy, Hiểu Nhu còn chưa thở gấp xong đã mở miệng xin tha.
Nhưng mà Triệu Đình Hải có thể bỏ qua cho cô sao?
Ông ta mê say mà hôn lên môi cổ Hiểu Nhu, không ngừng thưởng thức cặρ √υ” ông ta thèm nhỏ dãi đã lâu. Mộng đẹp thành sự thật, ông ta hổn hển nói: “Hiểu Nhu, thầy thích em đã lâu rồi, hôm nay thầy nhất định phải có được em! Em yên tâm, dươиɠ ѵậŧ của thầy rất lớn, tuyệt đối có thể cắm em sung sướиɠ. Hiện tại để thầy sờ cặρ √υ” dâʍ đãиɠ của em trước, để em được thoải mái thật nhiều!”
Hiểu Nhu nghe xong mấy lời da^ʍ ngôn lãng ngữ của thầy lại càng hoảng hốt hơn. Cô hoảng sợ với tà niệm thầy giáo giấu giếm đã lâu, mà những lời thô tục như “dươиɠ ѵậŧ”, “cắm” kia càng khiến người ta nghe mà mặt đỏ tai hồng.
Cô không bao giờ có thể ngờ tới, thầy Triệu vốn trông nho nhã đoan chính lại có thể nói ra những lời như vậy.
Nếu Triệu Đình Hải đã nói rõ ràng, Hiểu Nhu giãy giụa cũng càng thêm ra sức hơn, hi vọng khiến lương tâm thầy trỗi dậy là quá xa vời.
Đáng tiếc, Triệu Đình Hải đè thể trọng của một người đàn ông trưởng thành lên người cô, sao cô có thể dễ dàng tránh thoát như vậy được?

Bình luận (0)

Để lại bình luận