Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hình Ảnh Kỳ Hoa
Kiều Sở Sở muốn bỏ tay ra.
Bùi Du Xuyên nắm chặt cổ tay cô.
Cô cảm thấy như thế rất kỳ lạ, vô thức rút bàn tay kéo Vi Sinh Văn Trạm lại.
Vi Sinh Văn Trạm bắt lấy tay cô, mỉm cười cảnh cáo cô: “Không được đi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Thang máy mở ra một cái.
Cô bên trái kéo một, bên phải kéo một, mà bản thân cô xen ở giữa, trên mặt đầy ngơ ngác mà từ trong thang máy đi ra, trong nháy mắt thu hút ánh mắt của rất nhiều người.
“Này! Cô mau nhìn kìa!”
“Hai anh đẹp trai đều bị nắm chắc trong tay, cô gái này tích phúc gì vậy?”
“Nói gì đó, tiểu mỹ nữ người ta cũng đẹp, tôi thấy cô ấy đứng giữa hai người không hề thua kém chút nào!”
“Ai có thể nói cho tôi biết quan hệ của ba người này thế nào không?”
“Bạn trai thứ nhất và bạn trai thứ hai thôi!”
“Cuối cùng thế giới này cũng điên thành dáng vẻ tôi muốn! Trai đẹp của tôi nhận ở đâu vậy!”
“Chênh lệch chiều cao này giống như một đôi đũa kẹp một cái bánh trôi màu đen, nhìn đói bụng.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô muốn rút tay lại, hai người lại sống chết nắm lấy không cho cô rút.
Sắc mặt Kiều Sở Sở như tro tàn: “Rút tay lại đi, mọi người đều đang bàn tán về ba người chúng ta, hai người không biết xấu hổ thì em còn cần mặt mũi đấy.”
Vi Sinh Văn Trạm mặt không đổi sắc: “Hai chúng ta đã nói rồi, muốn buông tay cũng là cậu ta buông tay.”
Bùi Du Xuyên cười khẩy: “Xin lỗi nhé tổng giám đốc Vi, lúc trước tôi đổ máu nên bây giờ còn chóng mặt, nhất định phải tìm người đỡ.”
Vi Sinh Văn Trạm: “Tôi có thể tìm thư ký của tôi đỡ cậu.”
Bùi Du Xuyên tỏ ra vô cùng tiếc nuối: “Không được, tôi dị ứng với người lạ.”
Ánh mắt Vi Sinh Văn Trạm như dao, cong môi cười: “Được, vậy cứ như thế đi.”
Bùi Du Xuyên cười giả tạo: “Ừm, cứ như vậy.”
Hai người đi như bay, bắt đầu sải bước đi về phía hội trường vũ hội.
Kiều Sở Sở bị kẹp ở giữa, chân nhỏ cũng phải di chuyển nhanh chóng: “Ối ối ối chậm một chút, em không theo kịp!”
Hai người ngoảnh mặt làm ngơ, dứt khoát dùng sức nhấc cô lên.
Hai chân cô cách mặt đất, bị nhấc thẳng lên không trung, cứ bay đi như vậy.
Kiều Sở Sở: “?”
Kiều Duyệt và người nhà họ Kiều đang đợi ở cửa vũ hội.
Mẹ Kiều cẩn thận kiểm tra Kiều Duyệt một chút: “Đợi lát nữa nhìn thấy Vi Sinh tiên sinh, nhất định đừng tỏ ra để ý quá mà phải như gần như xa khiến anh ta chú ý, dù sao có quá nhiều người có ý đồ nịnh nọt anh ta, nhất định phải vô cùng tự nhiên mới được.”
Cha Kiều gật đầu: “Ừm, nếu Vi Sinh Văn Trạm không để ý tới con, con hãy đi thu hút sự chú ý của Bùi Du Xuyên. Cậu ta là người đơn giản nhất trong bảy người nhà họ Bùi, có lẽ dễ giải quyết.”
Kiều Duyệt thoải mái phóng khoáng gật đầu, vô cùng tự tin: “Con biết rồi cha mẹ.”
Dứt lời, có một hàng người hùng hổ xông tới, đi thẳng vào trong vũ hội.
Người nhà họ Kiều: “?”
Thứ gì mới lướt qua vậy?
Thư ký chạy chậm đuổi theo, tới chỗ ký tên ở cửa nói: “Vi Sinh Văn Trạm, Kiều Sở Sở, Bùi Du Xuyên đã đến.”
Kiều Duyệt: “?”
Cha mẹ Kiều Duyệt: “?”
Bên trong một hàng tổ hợp kỳ lạ mới đi lướt qua có Vi Sinh Văn Trạm và Bùi Du Xuyên sao?
Kiều Duyệt khó tin đuổi theo, thấy rõ người phụ nữ bị kẹp ở giữa.
Kiều Sở Sở được an ổn đặt xuống chỗ ngồi, hai người đàn ông hai bên trái phải giống như hai thần giữ cửa.
Nhưng hiển nhiên hai thần giữ cửa rất không vui, sau khi buông Kiều Sở Sở thì tràn đầy thù địch mà nhìn đối phương.
Mẹ Kiều đuổi theo, kinh ngạc nói: “Cô gái kia là Kiều Sở Sở?”
Cha Kiều kéo căng cơ mặt: “Sao Kiều Sở Sở lại ở cùng với Vi Sinh Văn Trạm? Trông có vẻ quan hệ còn rất tốt nữa.”
Kiều Duyệt cắn chặt răng, siết chặt nắm đấm: “Chị ta là cô tám nhà họ Bùi, thân phận chị ta như vậy quen biết Vi Sinh Văn Trạm rất bình thường, không bình thường là Vi Sinh Văn Trạm quá thân thiết với chị ta.”
Kiều Sở Sở cảm thấy má hơi ngứa, chỉ vào má nói: “Em cứ cảm thấy trên mặt em có lông, có không? Lúc em trang điểm có sờ mèo một chút.”
Vi Sinh Văn Trạm cúi người ghé sát vào cô, nhìn thật kỹ.
Kiều Sở Sở: “…”
[Gần quá!]
Mày kiếm của Vi Sinh Văn Trạm hơi nhướng lên, anh ta không thèm để ý, tiếp tục tìm kiếm.
Bùi Du Xuyên dứt khoát đẩy anh ta ra: “Anh có tìm được không vậy?”
Anh ấy nâng mặt Kiều Sở Sở lên, cúi người nhìn cẩn thận: “Có, đừng nhúc nhích.”
Kiều Sở Sở cảm giác được có lông mèo bị lấy đi một cách rõ ràng, cô chớp chớp mắt, chạm phải ánh mắt của Bùi Du Xuyên.
Bùi Du Xuyên lấy xong, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau với cô.
Lúc anh ấy chạm phải ánh mắt của cô rõ ràng hơi khựng lại, ánh mắt lại dời xuống môi cô, anh ấy bất giác mím môi, dứt khoát lùi về sau hai bước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận