Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tâm Trạng
Vi Sinh Văn Trạm ở bên cạnh châm chọc nhìn chằm chằm vào Bùi Du Xuyên cười.
Bùi Du Xuyên: “…”
Tổ hợp này thật sự quá dễ khiến người khác chú ý.
Kiều Sở Sở ngồi trên sofa, bên cạnh có hai người đàn ông tuổi trẻ tài cao, không muốn chú ý cũng không được.
Sắc mặt Kiều Duyệt đã tái rồi.
Mười lăm phút sau, khiêu vũ bắt đầu.
Giai điệu vĩ cầm du dương vang lên, Vi Sinh Văn Trạm vươn tay về phía Kiều Sở Sở: “Có thể nhảy một điệu với cô không?”
Kiều Sở Sở bị nụ cười của anh ta mê hoặc thất thần trong nháy mắt, nắm chặt tay anh ta, cùng anh ta đi về phía sàn nhảy.
Bàn tay ấm áp của Vi Sinh Văn Trạm ôm eo thon của cô, không hề keo kiệt mà khen ngợi: “Bây giờ cô rất đẹp.”
Kiều Sở Sở vịn vai anh ta, có chút xấu hổ cụp mắt: “Cảm ơn đã khen.”
Vi Sinh Văn Trạm nhướng mày kiếm, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngập nước của cô: “Đột nhiên tôi hiểu tâm trạng của anh trai cô rồi.”
Kiều Sở Sở không rõ lắm, xoay một vòng: “Tâm trạng gì?”
Vi Sinh Văn Trạm lại kéo cô về trong ngực, giọng điệu lạnh nhạt: “Không có gì.”
Bùi Du Xuyên cầm ly rượu vang, nhìn chằm chằm vào hai người khiêu vũ trên vũ hội, một hơi uống cạn.
Người đẹp bên cạnh cũng ghen tị tới cắn răng: “Mình gây ra tội tình gì chứ, cuối năm phải nhìn thấy nam thần của mình khiêu vũ với cô gái khác, không phải anh ấy không khiêu vũ sao?”
Bùi Du Xuyên nghi hoặc nhìn về phía cô ấy.
Cô gái bên cạnh người đẹp cũng bênh vực: “Đúng đó, ai không biết người của gia tộc Vi Sinh không khiêu vũ chứ. Đây vẫn là lần đầu tôi nhìn thấy tổng giám đốc Vi khiêu vũ đó.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bình thường Vi Sinh Văn Trạm cũng không khiêu vũ sao?
Vậy anh ta còn nói không có không có bạn nhảy sẽ rất mất mặt cái gì? Sẽ khiến người ta cảm thấy không nể mặt cái gì?
Bùi Du Xuyên nhìn về phía hai bóng người dễ khiến người khác chú ý trong sàn nhảy, ly rượu vang trong tay “răng rắc” một cái bị bóp nát.
Tên khốn này bước nào cũng đã tính toán trước rồi!
Chờ bản nhạc dừng lại, Bùi Du Xuyên vội vàng đi về phía Vi Sinh Văn Trạm, giọng điệu hung ác: “Kiều Sở Sở, em qua bên kia chơi đi, anh có lời muốn nói với tổng giám đốc Vi.”
Kiều Sở Sở cảm thấy khó hiểu, nhìn về phía Vi Sinh Văn Trạm.
Vi Sinh Văn Trạm nhẹ gật đầu với cô: “Đi đi Sở Sở, đi uống chút rượu vang.”
Kiều Sở Sở có chút lo lắng: “Hai người có thể không cãi nhau không?”
[Không phải là lát nữa sau khi mình quay lại, hai người này lại hai bên cùng chịu thiệt đấy?]
Bùi Du Xuyên nổi giận, giọng điệu không tốt: “Sẽ không!”
Vi Sinh Văn Trạm cũng cười cười: “Sẽ không, yên tâm đi.”
Cô không hiểu nổi, lưu luyến mà nhìn hai người.
Nhưng dáng vẻ của hai người rõ ràng là cô không đi, hai người bọn họ sẽ không nói chuyện.
Cuối cùng, Kiều Sở Sở ôm một bụng nghi hoặc rời khỏi.
Bùi Du Xuyên đi thẳng vào vấn đề: “Vi Sinh Văn Trạm, anh cố ý tiếp cận Kiều Sở Sở đúng không? Bởi vì anh có thể nghe thấy tiếng lòng của em ấy.”
Đôi mắt Vi Sinh Văn Trạm hơi trầm, tự nhiên cầm ly rượu vang lên: “Tiếng lòng gì? Tôi không hiểu.”
Đôi mắt Bùi Du Xuyên trầm xuống: “Tôi đã nhìn ra rồi Vi Sinh Văn Trạm, đừng giả bộ nữa, anh có thể nghe thấy tiếng lòng của Kiều Sở Sở!”
Vi Sinh Văn Trạm buồn cười mà lắc đầu liên tục, sắc mặt xem thường: “Xin lỗi, tôi không hiểu cậu đang nói gì.”

Kiều Sở Sở đứng trên boong tàu, hóng gió biển, ngắm cảnh trăng ở chân trời xa xa.
Tuy rằng chỗ này lạnh nhưng lại khiến lòng người cảm thấy rộng mở, giống như tất cả phiền não đều biến mất.
Thật ra hiện tại cô đã không giống với lúc trước, không có hệ thống, là một người tự do, có thể sống tiếp thật tốt, hưởng thụ cuộc sống của mình thật tốt.
Kiều Sở Sở nhìn xung quanh, phát hiện chỗ này không có một bóng người.
Cô nhỏ giọng nói với ánh trăng: “Năm mới mình phải cố gắng thật nhiều!”
Bỗng nhiên, eo cô bị người khác ôm lấy, dùng một lực mạnh ném thẳng cô ra ngoài.
Kiều Sở Sở: “?”
Cô ùm một tiếng rơi xuống biển.
Tất cả phản ứng trên người cô được kích hoạt trong nháy mắt, cô dựa vào bản năng thò đầu lên từ trong biển: “Mẹ nó! Ai ném tôi xuống đó!”
Chỗ lan can không có một bóng người.
Nhưng tàu thủy vẫn đang đi tiếp.
Cô giống như một chiếc thuyền lá nhỏ, ra sức bơi về phía tàu: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Tàu cách cô càng lúc càng xa, nhiệt độ lạnh buốt của nước biển lạnh như băng cũng khiến cơ thể của cô dần dần trở nên cứng đờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận