Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Kha từ đầu đến cuối lặng lẽ theo dõi hành động của Đường Thừa Duệ, mở cửa xe cho Dư Thanh Hoài, lúc cô ngồi vào thì giơ tay đỡ phía trên đầu cô tránh đụng, vào cửa nhà hàng thì đi trước mở cửa, nghiêng người nhường cô bước vào trước.

Anh ấy giúp Dư Thanh Hoài tráng bát đũa, tự tay pha nước chấm, chuẩn bị sẵn món cô thích rồi đặt vào ngay bên cạnh.

Phát hiện Dư Thanh Hoài cứ thích nhặt trứng cút trong nồi lẩu, Đường Thừa Duệ mỗi lần vớt được đều dùng đũa công cộng gắp sang bát của cô.

Tống Kha ngồi bên lạnh lùng nở nụ cười khinh khỉnh, đúng là liếm cẩu, mất mặt thật.

Dư Thanh Hoài chẳng lẽ vì mấy hành động đó mà thấy Đường Thừa Duệ tốt đẹp à?

Cô ăn rất nhanh, mũi đã lấm tấm mồ hôi, vậy mà Đường Thừa Duệ vẫn còn đang ân cần gắp rau bỏ vào bát cô, vừa làm vừa nói: “Tớ nhớ cậu thích ăn khoai môn. Món này hầm kỹ rồi, chắc mềm lắm.”

Ban đầu Tống Kha còn ngồi cười khẩy, nhưng đến câu này thì tim cậu bỗng hẫng một nhịp.

Cậu chợt nhận ra mình chẳng biết Dư Thanh Hoài thích ăn gì.

Tất cả những nhà hàng từng đưa cô đi, tất cả những nơi từng kéo cô đến, đều là nơi cậu thích.

Cậu giống như đang đứng trong một trận đấu quyền anh, tận mắt nhìn một bên bị đấm ngã gục dưới sàn, còn bên kia thì được trọng tài nắm tay giơ cao tuyên bố thắng cuộc.

Người nằm sõng soài trên đất, không bò dậy nổi chính là cậu.

Cậu từng nghĩ mình đã đối xử không tệ với Dư Thanh Hoài, nhưng ngẫm kỹ lại thì tất cả chỉ là cậu tự cho là tốt, tự áp tiêu chuẩn của mình lên cô.

Thực ra cô đang nghĩ gì, Tống Kha hoàn toàn không biết.

Ví như cái bộ dạng cô ăn lẩu bây giờ, rụt rè mà hào hứng, hút từng miếng ruột vịt như gió cuốn mây trôi, rõ ràng còn hạnh phúc hơn gấp bội so với lúc đi ăn đồ Tây với cậu.

Một cảm giác thất bại nặng nề đè lên ngực cậu. Miệng thì mắng Đường Thừa Duệ là liếm cẩu, mà đầu óc thì lại đang lặp lại từng động tác của anh ấy, thậm chí còn âm thầm ghi nhớ, suy diễn mở rộng ra đủ kiểu.

Một bữa lẩu bị cậu ăn thành một buổi hội nghị kiểm điểm bản thân.

Cậu bắt đầu tự kiểm điểm, có lẽ mình làm chưa đủ, từ sáng đến tối trong đầu toàn nghĩ tới chuyện lên giường với Dư Thanh Hoài, quá thiếu săn sóc dịu dàng, thế nên cô mới đối xử với cậu thế này.

Mày nhìn xem, Dư Thanh Hoài dịu dàng với Đường Thừa Duệ biết bao.

Lúc thấy Dư Thanh Hoài hơi cay, Đường Thừa Duệ liền gọi phục vụ mang thêm sữa đậu nành. Anh ấy còn hỏi Tống Kha có muốn uống không, Tống Kha gắt gỏng đáp: “Không.”

Dư Thanh Hoài cầm sữa đậu lên uống, còn khẽ cong mắt nói “Cảm ơn” với Đường Thừa Duệ.

Đối xử với cậu và với anh ấy, đúng là hai thái cực.

Dư Thanh Hoài ăn xong gần hết rồi, bắt đầu trò chuyện với Đường Thừa Duệ. Hai người có rất nhiều chuyện để nói.

Tống Kha ngồi một bên, chỉ cảm thấy trái tim mình chìm dần xuống đáy.

Cậu ăn một bữa cơm, lĩnh ngộ ra một chân lý: muốn ở bên Dư Thanh Hoài thì phải quan tâm đến từng khía cạnh nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô, chứ không thể suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện lên giường.

Trước giờ cậu chưa từng gặp ai như Đường Thừa Duệ để lấy làm đối chiếu. Bạn bè bên cạnh cậu thay bạn gái như thay áo. Mà bản thân cậu từ nhỏ đến lớn luôn được người khác nâng niu, chiều chuộng.

Lúc này đây, cậu bỗng sinh ra một cảm giác khủng hoảng chưa từng có. Cậu chợt nhận ra có vẻ như những thứ như gia thế, ngoại hình, tiền bạc khiến cậu tự hào nhất, Dư Thanh Hoài chưa bao giờ thật sự để tâm. Vậy thì cậu còn gì để hơn người khác? Còn gì có thể mang ra để so với người ta?

Đây là đòn giáng mạnh nhất mà cậu phải hứng chịu trong mấy năm gần đây. Trên đường về, cả người Tống Kha như mất hồn mất vía.

Gạt bỏ tất cả những thứ cậu sinh ra đã có sẵn thì cậu còn lại gì? Còn điều gì khiến Dư Thanh Hoài phải động lòng?

Cô ngồi ngay bên cạnh, Tống Kha muốn ôm một cái, hôn một cái, nhưng lại nhịn xuống. Cậu mở app điện thoại, gõ vào thanh tìm kiếm:

“Làm sao để khiến con gái vui lòng.”

Dư Thanh Hoài cảm thấy Tống Kha im lặng một cách bất thường suốt cả đường về, lúc ra khỏi cửa vẫn còn vênh váo phơi phới, vậy mà giờ đây trông chẳng khác gì một con chó ướt sũng sau cơn mưa.

Thấy cậu thật sự hơi thảm, cô bèn lục trong balo, lấy ra món đồ lưu niệm vừa mua ở cổng triển lãm, là một bộ bookmark in hình tranh, giá năm đồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận