Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chờ Đợi
Bùi Du Xuyên kể sống động như thật, nghĩ tới cảnh tượng kia thì không nhịn được cười: “Hiệu trưởng mắng em ấy, em ấy móc từ trong túi ra một ít đất phân chó bôi lên mặt hiệu trưởng. Thầy chủ nhiệm tiến lên mắng em ấy, em ấy lại móc ra một cây súng nước bắn vào mặt thầy chủ nhiệm, bên trong còn là nước bẩn.”
Vi Sinh Văn Trạm mở to hai mắt, cũng có chút buồn cười: “Cô ấy làm như vậy có hiệu quả không?”
Bùi Du Xuyên nhịn cười gật đầu: “Có, người bạo lực học đường đúng là bớt đi rất nhiều, bởi vì Kiều Sở Sở không đánh lại bọn họ, lại vô cùng biết chơi trò nham hiểm, hơn nữa thủ đoạn của em ấy đều rất bẩn, là loại bẩn về mặt vật lý.”
Vi Sinh Văn Trạm nhếch miệng: “Vậy cô ấy không cảm thấy buồn nôn sao?”
“Đương nhiên là có.” Bùi Du Xuyên nhịn cười tới đau bụng: “Nhưng em ấy nói chỉ cần có thể đạt được kết quả mà em ấy muốn, em ấy thế nào cũng được, mang theo một thân vết thương về nhà cũng không thèm khóc, chỉ ở nhà nghiên cứu kho vũ khí mùi đất của mình.”
Vi Sinh Văn Trạm nghĩ thôi đã cảm thấy buồn cười: “Vậy nhất định lúc đó các cậu rất thích cô ấy.”
Bùi Du Xuyên: “…”
Đâu chỉ thích cô.
Khoảng thời gian ảm đạm sau khi cha mẹ mất, từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Người giúp việc trong nhà đều nghỉ việc.
Bọn họ không biết gì hết.
Kiều Sở Sở dạy bọn họ nấu cơm, dạy bọn họ chăm sóc bản thân lúc bị bệnh thế nào, cầm một túi giun sống đuổi đám người bạo lực học đường bỏ chạy, ném gián vào trong quần áo của đám người bạo lực học đường chính là mặt trời của bọn họ.
Ở trước mắt người ngoài cả một giọt nước mắt cô cũng sẽ không rơi, cãi nhau với bọn họ lại không khống chế được nước mắt.
Bọn họ luôn thấy được một mặt yếu ớt nhất của cô.
Bùi Du Xuyên càng nghĩ càng khó chịu.
Đột nhiên anh ấy bắt đầu cảm thấy mình rất có lỗi với Kiều Sở Sở.
Không phải lúc trước Kiều Sở Sở nói muốn vượt qua một bước thôi sao? Không phải là cô khiến mình mất mặt trước mặt khách hàng, thiệt hại mười mấy tỷ thôi sao? Không phải là cô lòng tham không đáy, muốn một người đàn ông không đủ, muốn cả bảy anh em đều ở bên cô thôi sao?
Những tổn thương kia sao có thể che giấu khoảng thời gian từng sống nương tựa lẫn nhau được?
Biểu cảm của Bùi Du Xuyên càng lúc càng nghiêm túc, nhìn sườn mặt của Kiều Sở Sở mà đa cảm.
Kiều Sở Sở sâu kín thở dài: [Phong cảnh thật đẹp.]
Trong lòng cô cảm thán: [Biển rộng, du thuyền xa hoa, váy may đo cao cấp, gió biển, cảnh thoải mái như vậy nếu là ở trong phim, vậy nhất định là mình đang đợi nam chính của mình, kết quả mình lại chờ hung thủ giết người.]
Vi Sinh Văn Trạm híp mắt: “Không giống với miêu tả vừa rồi của cậu, hình như bây giờ cô ấy rất đa cảm.”
Bùi Du Xuyên u oán mím môi: “Có lẽ là vì mấy năm nay em ấy bị tổn thương nên mới đa cảm như vậy.”
Vi Sinh Văn Trạm rất tán thành gật đầu: “Suy cho cùng cũng là một cô gái nhỏ, sợ hãi cũng rất bình thường.”
Giọng điệu của Bùi Du Xuyên u oán: “Tôi là người đánh nhau giỏi nhất ở nhà họ Bùi, tôi sẽ xông lên bảo vệ em ấy trước.”
Vi Sinh Hoài Lăng ở một bên nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Kiều Sở Sở, rất muốn truyền tiếng lòng cho cô.
Kiều Sở Sở, chị không cần sợ, em sẽ xông lên bảo vệ chị!
Ba ánh mắt ẩn giấu trong bóng tối, nhìn Kiều Sở Sở chìm trong ánh trăng.
Kiều Sở Sở móc gậy golf từ trong ngực áo ra, cười một tiếng dữ tợn: [Nhưng không sao, ai tới mà không phải người chứ, nam chính tới thì mình có thể tâm sự với anh ấy, tội phạm giết người tới thì mình sẽ một gậy đập kẻ đó ngất xỉu! Ha ha ha ha ha ha ha!]
Bùi Du Xuyên: “…”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Kiều Sở Sở cầm gậy golf, vểnh tai nghe ngóng xung quanh.
Có tiếng đóng cửa rất khẽ vang lên.
Trong lòng Kiều Sở Sở căng thẳng, cô nắm chặt tay cầm: [Tới rồi!]
Ba người đàn ông đột nhiên căng thẳng.
Có tiếng bước chân rất nhẹ rất nhẹ từ xa tới gần.
Mắt thấy sắp tới gần Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở quay đầu lại cho một gậy: “Đi chết đi!”
Người đàn ông ngã rầm xuống đất: “Á!”
Ông ta muốn từ dưới đất bò dậy, Kiều Sở Sở dứt khoát dùng súng kích điện bắn ông ta: “Ha!”
Toàn thân người đàn ông mềm nhũn, co quắp mà ngã xuống đất.
Kiều Sở Sở nhào lên người ông ta, trở tay nâng người đàn ông lên.
Người đàn ông kêu thảm thiết: “Làm gì đó?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận