Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tổng cộng có sáu chiếc, lúc mua xong cô đã chia cho Đường Thừa Duệ hai cái, vì nhớ anh ấy cũng thích đọc sách.

Lúc này, cô lại rút ra hai chiếc, đưa cho Tống Kha:

“Nè.”

“Gì đây?” Tống Kha còn đang mơ màng.

“Bookmark.” Dư Thanh Hoài đáp.

Tống Kha nhận lấy, khẽ liếc nhìn cô như thể đang xác nhận liệu có phải thật sự tặng mình không. Sau khi chắc chắn, mới nhẹ nhàng nắm chặt trong tay.

Cậu không dám nhét vào túi quần, sợ bị gãy.

Đây là lần đầu tiên Dư Thanh Hoài tặng đồ cho cậu, tim cậu khẽ run lên vì xúc động.

Cậu nghĩ: Trong lòng Dư Thanh Hoài vẫn có mình. Một người keo kiệt như cô mà vẫn tặng quà cho mình, lại còn là đồ đôi.

Dù chỉ là hai tấm bookmark giống hệt nhau, nhưng cậu mặc định nó là bookmark couple rồi.

Cậu hoàn toàn không biết cô cũng đã tặng Đường Thừa Duệ hai cái. Lúc đó cậu đang chìm trong cơn kiểm điểm bản thân, không biết trời trăng mây nước gì hết.

Cậu tự cho rằng đây là cách Dư Thanh Hoài làm lành, xin lỗi cậu. Dù gì thì đầu lưỡi cậu bây giờ vẫn còn hơi đau.

Nhưng cậu vẫn không dám hôn cô. Giờ đây cậu có chút không chắc nên ứng xử thế nào với Dư Thanh Hoài nữa. Có lẽ nên học theo Đường Thừa Duệ, lịch sự lễ phép, mới là đúng đắn.

Tuy vậy, cậu vẫn muốn thể hiện một chút cảm xúc.

Thế là Tống Kha khẽ rụt vai, nhoài người về phía trước, phần lưng tạo thành một khoảng tam giác lơ lửng trên không, điều chỉnh tư thế sao cho ngang hàng với Dư Thanh Hoài, rồi nghiêng đầu dựa nhẹ lên vai cô.

May quá, Dư Thanh Hoài không đẩy cậu ra.

Cả hai bắt taxi về nhà, mà đến lúc Dư Thanh Hoài mở cửa bước xuống thì xảy ra một chuyện kỳ lạ: Tống Kha vậy mà lại tranh xuống trước, chạy qua mở cửa cho cô.

Dư Thanh Hoài liếc nhìn cậu một cái.

“Cậu làm gì vậy?”

“Mở cửa cho em mà.” Không phải học từ Đường Thừa Duệ còn gì.

Dư Thanh Hoài nhìn cậu bằng ánh mắt không thể hình dung nổi: “Cảm ơn, nhưng tôi có tay.”

Cô dứt lời liền bước xuống xe, sải chân đi thẳng một mạch về phía trước.

Tống Kha đuổi theo phía sau, không phục hỏi: “Tại sao Đường Thừa Duệ làm thì được, mà anh thì không?”

“Anh hỏi em đấy.”

Dư Thanh Hoài hoàn toàn không thèm để ý, bước vào nhà họ Tống, đi thẳng lên thư phòng, hôm nay vẫn còn bài học chưa hoàn thành.

Cái thư phòng kia y như vùng cấm địa, chỉ cần cô vào là ngầm hiểu, miễn quấy rầy.

Tống Kha ủ rũ đứng ở cửa nhìn một lúc, thấy Dư Thanh Hoài lại nhập định với đống tài liệu kia, hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt si tình chờ đợi như hóa đá của cậu.

Cậu bắt đầu hoài nghi, liệu mình có đang bị thao túng không? Rõ ràng sau khi xác định được rằng cậu rất thích cô, thì cô lại dửng dưng hờ hững như thể không đáng bận tâm.

Cô hình như có rất nhiều việc quan trọng cần làm. Dù là việc gì cũng đều quan trọng hơn cậu.

Một đại mỹ nam sáng láng ngồi trước mặt như cậu mà cô chẳng thèm nhìn lấy một cái, chỉ biết nhìn tài liệu!

Tống Kha lại đứng thêm một lúc, cuối cùng xác định Dư Thanh Hoài thật sự không quan tâm đến sự hiện diện của mình, mới đành lủi thủi quay đi.

Cậu vào bếp, gọt trái cây, còn tỉ mỉ bày ra đĩa, nghĩ cô học xong có thể ra ăn.

Rồi lại vào kho lấy ra hai chiếc ba lô mới, chính là hàng mới tinh vừa ship về, đặt ở phòng khách, ngồi ngoan ngoãn chờ cô học xong.

Cậu liên tục nhìn đồng hồ, trong lòng nóng như lửa đốt, đợi mãi vẫn không thấy cô xuống.

Một ý nghĩ chợt lóe lên, đừng nói Dư Thanh Hoài đã đi ngủ luôn rồi chứ?

Cậu vội vàng chạy lên thư phòng tìm nhưng không thấy người, cửa phòng ngủ lại đang khép hờ.

Cậu lập tức nhẹ chân nhẹ tay quay xuống lầu, mang theo đĩa trái cây, xách theo hai túi quà, rồi gõ cửa.

“Vào đi.” Bên trong vang lên giọng Dư Thanh Hoài.

May quá không phải “cút”, Tống Kha thở phào nhẹ nhõm trong bụng.

Cậu xách hai túi giấy đặt dưới đất lên, một tay cầm đĩa gốm, bước vào phòng.

Dư Thanh Hoài chỉ lướt mắt nhìn cậu một cái, rồi lại cúi đầu tiếp tục viết vào quyển sổ nhỏ trước mặt.

Cô có rất nhiều quyển sổ nhỏ như vậy, quyển này chuyên để ghi chép sơ đồ tư duy buổi học trong ngày, trước khi ngủ sẽ ôn lại lần nữa trong đầu để ghi nhớ sâu hơn.

Tống Kha thấy cô không để tâm đến mình, đành phải lấy hết can đảm tự mình mở lời.

“Anh gọt trái cây cho em nè… còn nữa, anh thấy ba lô em dùng hơi lâu rồi mà vẫn không chịu đổi, anh mua cho em hai cái mới. Một cái đang chuyển phát nhanh, khi nào tới anh sẽ đưa sau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận