Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Đứng Sau
Kiều Sở Sở lao tới lan can, một tay túm người đàn ông vứt ra ngoài: “Hây!”
Người đàn ông rơi ùm xuống nước: “Á á á á!”
Tất cả động tác làm liền một mạch.
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Bùi Du Xuyên muốn ra ngoài: “…”
Vi Sinh Văn Trạm xem thời gian: “Wow, vậy mà không vượt quá một phút.”
Tất cả bọn họ đều ở yên tại chỗ không nhúc nhích, nhìn tay Kiều Sở Sở chống lan can, giống như một nữ vương từ trên cao nhìn xuống cười với người đàn ông: “Ngoi đầu ra khỏi biển đi, để bà đây xem thử ông là cái thứ gì?”
Người đàn ông trong biển ngoi đầu lên, cóng tới mức sắc mặt trắng bệch; “Cứu mạng… Á… Cứu mạng!”
Kiều Sở Sở nhìn kỹ lại, ngạc nhiên kêu lên: “Kiều Khải Hàng?”
Kiều Khải Hàng là cha Kiều Duyệt.
Người giết cô vậy mà lại là cha Kiều Duyệt?
Cô nhanh nhẹn trở mình ngồi lên lan can, có chút bất ngờ: “Thì ra là ông à, tôi còn tưởng rằng là Quý Yến Xuyên muốn giết tôi đấy.”
Kiều Khải Hàng khó khăn vùng vẫy trong nước: “Tôi sắp chết rồi! Cứu mạng, lạnh quá!”
Cô không thèm để ý, thoải mái ở trên lan can nói: “Không sao, chờ một lát nữa ông sẽ chuột rút, chết đuối trong biển, sẽ không có ai biết ông chết.”
Kiều Khải Hàng không trả lời cô.
Bởi vì ông ta đã bắt đầu sặc nước: “Cứu, cứu mạng! Tôi không được… chân tôi bị chuột rút rồi!”
Kiều Sở Sở sung sướng mà nhìn ông ta cười: “Lúc muốn giết người khác thì nên tự trải nghiệm thử cảm giác bị giết, ông nói có đúng không, Kiều Khải Hàng?”
[Trải nghiệm cảm giác đau đớn giống tôi, không thể nào tự cứu bản thân, tay không nắm được bất kỳ thứ gì, phổi đau rát như lửa đốt, lạnh lẽo và sợ hãi đan xen, mang theo cơ thể nặng nề chìm xuống chỗ sâu nhất dưới đáy biển.]
Cơ thể Kiều Khải Hàng chìm chìm nổi nổi: “Tôi không muốn giết… ùng ục ục… muốn giết cô… ùng ục ục…”
Hai tay Kiều Sở Sở chống lan can, nhẹ nhàng ngồi trên lan can cười dịu dàng.
Kiều Duyệt và mẹ Kiều bỗng từ trong tàu lao ra: “Cha!”
Kiều Duyệt cầm phao cứu hộ ném xuống biển: “Bắt lấy cái này cha!”
Phao cứu hộ màu vàng như một ngôi sao băng xẹt qua, Kiều Khải Hàng dùng hết sức tóm lấy phao cứu hộ, lấy nó đeo lên người mình.
Kiều Duyệt thở phào nhẹ nhõm.
Trong cơn giận dữ, mẹ Kiều đi nhanh tới chỗ Kiều Sở Sở, đưa tay muốn đẩy cô xuống khỏi lan can.
Kiều Sở Sở xoay người xuống khỏi lan can, dùng chân cho mặt bà ta một cước.
Mẹ Kiều đặt mông ngồi xuống đất: “Ối!”
Trong lỗ mũi bà ta máu tươi chảy ròng.
Kiều Duyệt thấy mẹ mình bị thương thì vung tay về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhanh nhẹn nghiêng mình né tránh, nắm tóc cô ta đập lên lan can, sau đó trở tay ném cô ta xuống biển.
Kiều Duyệt: “Á!”
Mẹ Kiều: “Con gái!”
Kiều Sở Sở nhanh nhẹn như người rừng trên núi: “Đừng chỉ nhìn thôi, bà cũng xuống đi!”
Cô ôm lấy mẹ Kiều, hung hăng ném ra ngoài.
Hai người bất ngờ không kịp đề phòng, ùm một tiếng rơi xuống nước, hoảng sợ hét lên: “Cứu mạng! Cứu mạng!”
Bùi Du Xuyên đã thấy choáng váng.
Anh ấy biết rõ Kiều Sở Sở có thù tất báo, nhưng không hề biết cô vậy mà có thù tất báo như thế.
Vi Sinh Văn Trạm và Vi Sinh Hoài Lăng rất hào hứng mà nhướng mày, trên mặt nổi lên hứng thú tham lam.
Vi Sinh Văn Trạm cười thành tiếng: “Ha, lúc này mới thú vị.”
Vi Sinh Hoài Lăng nhìn bóng lưng của Kiều Sở Sở.
Không chỉ có thể nghe được tiếng lòng của cô, thậm chí tính tình của cô cũng rất hợp gu cậu.
Quả nhiên đặc biệt!
Kiều Sở Sở đứng dưới ánh trăng, gió biển lướt qua mép váy cô, vậy mà có chút tao nhã.
Cô không nhanh không chậm cầm phao cứu hộ dự phòng trên boong tàu ném hai cái xuống dưới.
Kiều Duyệt và mẹ Kiều trong nước bơi về phía phao cứu hộ, tốn sức cả buổi mới đeo vào được.
Kiều Duyệt la rách cổ họng: “Chị điên rồi sao Kiều Sở Sở! Chị đang giết người đấy!”
Kiều Sở Sở chống tay lên lan can, tư thái cao ngạo: “Các người muốn giết tôi, vậy nên kêu Kiều Khải Hàng ra tay, chờ sau khi tôi chết chìm, anh trai tôi Bùi Du Xuyên cũng không tìm thấy tôi, lại càng không có chứng cứ chứng minh là các người giết tôi.”
Ba người nhà họ Kiều sững sờ, trên mặt hiện lên vẻ chột dạ.
Kiều Khải Hàng lập tức giải thích: “Cô đừng vu oan người tốt! Tôi chỉ đi ngang qua mà thôi, là tự cô đột nhiên nổi điên!”
Kiều Sở Sở chống cằm, cụp mắt liếc nhìn ba người bọn họ: “Thật sao? Tôi khuyên các người nói thật đi, đừng thấy các người có phao cứu hộ, nhưng mùa đông ở trong nước biển, các người sẽ chết vì mất nhiệt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận