Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài lúc này mới ngẩng đầu lên: “Ồ, cảm ơn nhé, để ở kia là được rồi.”

Nói xong lại cúi đầu như thể đang đuổi khách.

Tống Kha lùi lại vài bước, giọng hạ xuống cực thấp: “Dư Thanh Hoài, xin lỗi em mà… Hay là lát nữa anh đăng lên vòng bạn bè, nói anh đang hẹn hò nhé? Chỉ cần bố mẹ anh không thấy là được… được không?”

Câu cuối cùng, cậu nói cực kỳ rụt rè.

Cậu thật sự sợ. Hôm nay là Đường Thừa Duệ, biết đâu mai mốt lại có Vương Thừa Duệ, Lý Thừa Duệ, Hoàng Thừa Duệ xuất hiện.

Cậu không thể trì hoãn được nữa. Dư Thanh Hoài mềm mềm thơm thơm như thế, chỉ cần bị ai khác nắm tay thôi cũng đủ khiến gan cậu muốn nổ tung.

“Vậy giờ cậu đăng đi.” Dư Thanh Hoài mắt vẫn dán vào quyển sổ, như tiện miệng đáp lại.

Cô đang diễn vai một cô gái giận dỗi.

Có những thời điểm, chuyện công khai tình cảm cần một cái cớ. Cô không thể mở miệng nói: “Cậu đăng lên đi, nói là cậu có bạn gái rồi.”

Mà bây giờ chính là thời điểm tốt, do Tống Kha tự đề xuất, cô chỉ cần gật đầu đồng ý.

Tống Kha đưa điện thoại tới trước mặt cô, cô không ngẩng đầu lên, cậu vừa thao tác vừa báo cáo tiến độ:

“Em xem này, đã cài chế độ không cho bố mẹ anh xem… đăng rồi.”

Vừa bấm đăng xong, cậu lập tức tắt màn hình.

Tống Kha đoán, vòng bạn bè của cậu giờ chắc đã nổ tung rồi.

Thế nhưng Dư Thanh Hoài vẫn không có phản ứng gì.

Tống Kha cũng không dám lấn tới mà hỏi kiểu như: “Vậy… em cũng đăng một cái đi?”

Cậu không dám.

Chỉ có thể tiếp tục nói: “Dư Thanh Hoài, anh thật sự thích em…”

Nói được nửa câu, cậu không nhịn được liếc trộm biểu cảm của cô.

Dư Thanh Hoài vẫn cúi đầu, tiếp tục nhìn vào cuốn sổ nhỏ, hoàn toàn không nhìn rõ nét mặt.

Mặc dù cậu sớm đã chắc chắn trong lòng, nhưng khi chính miệng nói ra câu ấy, vẫn thấy ngượng ngùng không chịu được.

Giọng cậu hạ thấp xuống: “Mấy hôm nay anh ngủ không ngon, rất nhớ em… luôn nghĩ về em. Nhưng anh có cảm giác, em chẳng để tâm đến anh như vậy… anh…”

Càng nói, đầu cậu càng cúi thấp.

Cậu có chút buồn.

“Tống Kha.” Cuối cùng Dư Thanh Hoài cũng cất tiếng.

Tống Kha ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy mắt cậu hơi đỏ.

Cô ngoắc ngoắc tay, ra hiệu: “Lại đây.”

Tống Kha quỳ gối bò lên giường.

“Lại gần chút nữa.” Dư Thanh Hoài nói.

Tống Kha lại nhích đầu gối về phía trước, từng chút một.

Dư Thanh Hoài đặt cuốn sổ nhỏ sang bên, chống tay ngồi dậy, hai tay nâng lấy đầu Tống Kha, khẽ khàng nở một nụ cười.

Tống Kha còn chưa kịp hiểu nụ cười ấy là gì, thì giây tiếp theo cậu đã không còn tâm trí để nghĩ nữa.

Vì Dư Thanh Hoài hôn cậu rồi.

Nụ hôn chỉ chạm nhẹ rồi rời đi, nhưng khiến cả người Tống Kha đứng hình.

Hình như đây là lần đầu tiên Dư Thanh Hoài chủ động hôn cậu.

Trái tim Tống Kha đập loạn không kiểm soát.

Cậu cảm thấy trong nụ hôn ấy, như có một câu ngầm nói: “Em cũng rất nhớ anh.”

Cậu còn muốn hôn lại, nhưng Dư Thanh Hoài đã nằm xuống, tránh đi.

Cô nói: “Tống Kha, em buồn ngủ rồi.”

Tống Kha vẫn quỳ ở đó, không động đậy.

Cậu không nỡ rời đi.

Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi làm lành, cậu chỉ muốn được ở bên cô, chỉ cần ngồi cạnh cũng được, không làm gì cũng được.

Cậu do dự một lúc, vắt óc nghĩ lý do để ở lại, cuối cùng nghĩ ra một cái cớ: “Hôm nay em đi cả buổi rồi, chắc cũng mệt rồi… hay để anh massage cho nhé?”

“Thật sự rất dễ chịu đó, em từng thử rồi mà, dạo này anh còn xem thêm mấy video hướng dẫn nữa.”

Dư Thanh Hoài cũng không suy nghĩ gì nhiều, trở mình nằm nghiêng, đưa lưng về phía Tống Kha, chỉ vào thắt lưng: “Chỗ này, xoa giúp em đi.”

Tống Kha mang hết kỹ năng cả đời ra xài, hết sức nhẹ nhàng cẩn thận massage cho Dư Thanh Hoài, chỉ sợ cô thấy không thoải mái lại đuổi mình ra ngoài.

Lúc đầu còn rất nghiêm túc. Nhưng càng làm thì đầu óc càng không nghiêm túc nổi.

Cậu đang ngồi ngay trên đùi Dư Thanh Hoài, lòng bàn tay lần theo đường cong thắt lưng, xoa lên rồi lại xoa xuống, động tác lặp lại như sóng biển.

Cậu nhỏ giọng hỏi: “Thoải mái không?”

Dư Thanh Hoài rất sảng khoái đáp: “Thoải mái.”

Tống Kha nghĩ, giá mà lúc cậu làm cô, cô cũng thành thật như vậy thì tốt biết mấy.

Trời biết, ban đầu cậu thật sự không có ý gì, chỉ đơn thuần muốn ở bên cạnh Dư Thanh Hoài.

Nhưng giờ thì…

Cậu canh chuẩn một góc độ, nhân lúc xoa bóp theo nhịp điệu, bắt đầu nhẹ nhàng cọ cọ vào người cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận