Chương 158

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 158

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyện Này Cũng Bị Cô Phát Hiện Sao?
Mẹ Kiều nóng nảy: “Không! Cô không thể! Ở đây có camera đó!”
Kiều Sở Sở giễu cợt: “Không phải camera giám sát đã bị các người cắt rồi sao? Nó thậm chí còn không sáng đèn, đây chẳng phải là chuyện các người làm à? Các người quên rồi sao?”
Trong lòng người nhà họ Kiều căng thẳng.
Chuyện này cũng bị cô phát hiện sao?
Bùi Du Xuyên nhìn về phía camera giám sát, quả nhiên không nhìn thấy chấm đỏ.
Đột nhiên anh ấy cảm thấy Kiều Sở Sở có chút xa lạ.
Bảy năm không gặp, Kiều Sở Sở càng lanh lợi nhạy cảm hơn quá khứ.
Vi Sinh Văn Trạm cảm thấy hứng thú nhếch miệng, lẳng lặng nhìn cảnh này.
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Nói gì vậy, cậu không nghe thấy một chữ nào, thậm chí không thể đọc môi ngữ.
Người nhà họ Kiều ở trong nước run rẩy, nói chuyện cũng không lưu loát: “Chúng tôi, chúng tôi thật sự không muốn giết cô, cô đừng đổ oan cho người tốt!”
Sắc mặt Kiều Duyệt cũng hiện ra màu xanh trắng: “Cô còn không mau tìm người kéo chúng tôi lên!”
Kiều Sở Sở lười nhác chống cằm, không đáp lại.
[Mình rất muốn hỏi bọn họ vì sao giết mình, nhưng thật ra đáp án không quan trọng.]
[Quan trọng là, mình phải làm thế nào mới có thể khiến đám người này không có ý nghĩ giết mình nữa. Nếu không mình vô cùng có khả năng bị hại chết lần nữa.]
[Cái chết ngoài ý muốn đa phần mình đều không tránh được, nếu như còn có người âm thầm muốn giết mình, vậy mình khỏi cần cái mạng này nữa.]
Kiều Sở Sở đang nghĩ ngợi thì có người đến tuần tra, kinh ngạc nhìn thấy nhóm ba người trong nước: “Ôi chao, sao các người lại rơi xuống nước?”
Nhóm ba người mừng rỡ nhìn về phía người tuần tra.
Kiều Sở Sở cũng bình tĩnh: “Bọn họ rơi xuống nước, tôi cứu bọn họ.”
Cô cười nhìn về phía Kiều Khải Hàng: “Đúng không?”
Cả người Kiều Khải Hàng run rẩy, không nói nên lời.
Ánh mắt của Kiều Sở Sở trở nên lạnh lẽo: “Đúng không?”
Hô hấp của Kiều Khải Hàng nghẹn lại, ông ta cắn chặt răng: “Đúng.”
Bọn họ không thể đắc tội Kiều Sở Sở.
Ít nhất không thể quan minh chính lớn đắc tội.
Nếu động tĩnh quá lớn người nhà họ Bùi tìm tới, bọn họ sẽ rất khó giải quyết, nói không chừng ý nghĩ giết người của ông ta cũng sẽ bị người nhà họ Bùi biết.
Kiều Sở Sở cười rạng rỡ, đi ngang qua người tuần tra, nụ cười trên mặt bỗng nhiên biến mất.
[Mình tuyệt đối không thể bị giết một lần nữa.]
Kiều Sở Sở đi vào khoang tàu, vẻ mặt nghiêm túc.
Kiếp trước lúc cô làm việc từng tận mắt chứng kiến một vụ án giết người.
Một quán cơm bên kia đường xảy ra tranh cãi với một quán cơm khác, chưa được mấy tháng, chủ của một quán cơm trong đó đã giết hết một nhà bốn người của chủ quán cơm còn lại.
Hơn nữa không phải là trút giận, mà là lên kế hoạch đã lâu.
Có rất nhiều vụ án âm mưu giết người, Kiều Khải Hàng có thể giết cô lần thứ nhất thì có thể giết cô lần thứ hai.
Cô phải nghĩ cách bảo vệ mình.
Bùi Du Xuyên ở lại bên ngoài đã mặt mày lạnh lùng, cầm điện thoại lên nhắn tin cho Bùi Uyên: “Vừa rồi Kiều Sở Sở bị Kiều Khải Hàng giết một lần.”
Bùi Uyên: “?”
Bùi Du Xuyên cầm điện thoại trở vào trong tàu: “Chúng ta xử lý đi, đừng để cho Kiều Sở Sở biết.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn bóng dáng thâm sâu khó lường của Bùi Du Xuyên, cũng cầm điện thoại nhắn tin trong nhóm: “Có người muốn giết Kiều Sở Sở, hơn nữa đã thành công một lần rồi, cô ấy còn năm mạng, sau khi dùng hết sẽ hoàn toàn không sống lại nữa.”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Vi Sinh Dư Xán: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Ông ta sẽ không có lần sau nữa.”
Vi Sinh Văn Trạm nhíu mày: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Em ở ngay đối diện anh.”
Vi Sinh Văn Trạm hơi giật mình, nhìn về phía đối diện.
Dưới ánh trăng màu trắng bạc, Vi Sinh Hoài Lăng đút tay trong túi, lạnh lùng nhìn một nhà ba người nhà họ Kiều được kéo ra khỏi nước.
Ánh mắt của cậu u ám mà nhìn chằm chằm Kiều Khải Hàng, ánh mắt như rắn, quấn chặt lấy cổ của Kiều Khải Hàng.
Kiều Khải Hàng cảm giác được ánh mắt lạnh lẽo, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của Vi Sinh Hoài Lăng, rùng mình một cái, giọng điệu không vui: “Nhìn cái gì?”
Vi Sinh Hoài Lăng hơi nghiêng đầu, đúng lúc gió biển thổi qua, lộ ra cái trán trắng nõn và gương mặt mỹ nhân trung tính của cậu.
Cậu cười thâm sâu khó lường, quay người rời khỏi.

Sau khi tiệc tối kết thúc, Kiều Sở Sở nôn nóng mà trở về phòng.
Nỗi sợ bị người khác giết chết còn quanh quẩn trong lòng cô.
Cô đã trải nghiệm rất nhiều kiểu chết rồi, nhưng bị người ta cố ý giết chết thì vẫn là lần đầu tiên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận