Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiền
Nỗi sợ không thể làm chủ được mạng sống của mình, còn có cảm giác căng thẳng vì từng phút từng giây có một đôi mắt nhìn mình chằm chằm khiến tinh thần cô như ngón tay út bị một chiếc xe nghiền nát.
Cô bực bội tới đi qua đi lại trong phòng, răng cắn chặt thịt bên cạnh ngón trỏ, vốn dĩ không bình tĩnh được.
[Mình nên làm thế nào đây? Giết ông ta sao? Không được, mình không làm được, đánh người thì được, giết người thì không được, trừ phi là phòng vệ chính đáng.]
[Nói cho anh mình biết sao?]
[Thôi bỏ đi, bọn họ đều không thích mình, cho dù mình nói cho bọn họ biết, bọn họ cũng sẽ cảm thấy là mình gây chuyện.]
[Nhưng mình có thể dụ dỗ Kiều Khải Hàng phạm tội, chỉ cần mình có chứng cứ vô cùng xác thực, có lẽ có thể đưa bọn họ ra trước công lý.]
Lòng bàn tay Kiều Sở Sở toàn là mồ hôi lạnh, lau thế nào cũng không sạch, cô bực bội mà dựa vào tủ quần áo: “Phiền muốn chết!”
Vi Sinh Hoài Lăng bị chấn động run lên.
Cậu ngồi trong tủ quần áo của Kiều Sở Sở, xuyên qua khe hở ngửi được mùi dầu gội rất dễ chịu từ trên người cô truyền tới.
Cậu tới gần hít hà, vui vẻ nhếch môi.
Quả nhiên cậu làm xong việc thì lập tức chạy tới nơi này là quyết định chính xác.
Đã nghe được rất nhiều giọng nói của cô!
Thật lời!
Vi Sinh Văn Trạm giơ tay lên, che khe hở của tủ.
Cách nhau một cái tủ.
Nhưng cảm giác ấm áp.
Bỗng nhiên, cửa phòng Kiều Sở Sở bị người khác gõ.
Cô nhíu mày nhìn về phía cửa.
Giọng nói trầm thấp của Bùi Du Xuyên vang lên: “Em ngủ chưa?”
Cô giật mình một cái, tâm trạng lo lắng hơi dịu lại: [Sao Bùi Du Xuyên lại tới đây?]
[Không tới còn đỡ, bây giờ trong lòng mình quá rối, mình thậm chí không dám ở trong phòng ngủ một mình, mình cứ cảm thấy sau lưng có người nhìn mình chằm chằm.]
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Cô cũng nhạy bén lắm.
Kiều Sở Sở ngồi trên giường, đúng lúc đối diện với khe hở tủ quần áo: “Vào đi.”
Bùi Du Xuyên đẩy cửa vào, thấy Kiều Sở Sở đang chán nản ngồi trên giường.
Bây giờ đã là mười hai giờ đêm.
Anh ấy biết rõ còn cố hỏi: “Sao vậy? Em phiền lòng à?”
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ nhìn anh ấy một cái: “Làm sao anh biết em chưa ngủ?”
Bùi Du Xuyên do dự một chút, nghiêm mặt nói: “Anh nghe thấy tiếng em đi tới đi lui, rất ồn ào.
Kiều Sở Sở: “…”
Cô tức giận bật cười: “Được rồi, vậy em không đi nữa, anh quay về ngủ đi.”
“Không, dù sao anh cũng không ngủ được.” Bùi Du Xuyên ngồi xuống bên cạnh cô: “Chi bằng… em nói thử xem vì sao em không ngủ được nhé?”
Vi Sinh Hoài Lăng nhíu chặt mày.
Cậu có thể đọc hiểu lớn khái bọn họ đang nói gì.
Có điều cậu đã điều tra, tình cảm giữa anh em bọn họ có vết nứt rất lớn, đã nhiều năm không ở bên nhau.
Bùi Du Xuyên này, trông dáng vẻ không giống như bỏ mặc Kiều Sở Sở giống trên tư liệu.
Dường như rất quan tâm cô.
Vi Sinh Hoài Lăng đề phòng mà mấp máy môi.
Nếu như người bên cạnh cô đều rất quan tâm cô, nhất định cậu phải trả giá cố gắng gấp bội mới có thể trở nên nổi bật.
Cậu lại căng thẳng nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Bùi Du Xuyên cũng có chút căng thẳng nhìn Kiều Sở Sở.
Tâm trạng của Kiều Sở Sở ủ dột, không muốn nói chuyện.
[Mình phải nói thế nào đây?]
[Nói có người muốn giết mình? Nhưng ngay cả một chứng cứ mình cũng không lấy ra nổi.]
[Cũng không thể nói mình chết đi sống lại một lần, biết cả nhà Kiều Khải Hàng đều mơ tưởng giết chết mình đúng không?]
Bùi Du Xuyên càng nghe sắc mặt càng khó coi: “Kiều Sở Sở, em có lời gì muốn nói thì có thể nói với anh, anh sẽ tin em.”
Cô giật mình một cái, đón ánh mắt của Bùi Du Xuyên.
Đôi mắt xinh đẹp của Bùi Du Xuyên nhìn cô chằm chằm, giống như đang chờ mong cô nói gì.
Cô hé miệng, lại có một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
[Nếu như Bùi Du Xuyên có bí mật, nhất định anh ấy sẽ không nói cho mình biết.]
[Dù sao mình gây chuyện nhiều năm như vậy, Bùi Du Xuyên bị mình tổn thương không phải lần một lần hai.]
Cô đổi thành cười khổ: “Em chỉ là… bị phim kinh dị dọa, anh cũng biết em sợ quỷ nhất mà.”
Ánh mắt của Bùi Du Xuyên trở nên cô đơn trong nháy mắt: “Thật sao?”
Giọng điệu của anh ấy trở nên lạnh lẽo: “Vậy em ngủ đi, anh trông chừng em.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Du Xuyên không để ý tới cô nữa, tắt đèn, mở đèn bàn, ngồi bên giường cô dưới ánh đèn màu vàng nhạt: “Ngủ đi.”
Cô không hiểu: “Làm gì vậy?”
Vẻ mặt Bùi Du Xuyên hùng hồn: “Dỗ em ngủ như khi còn bé vậy.”
Kiều Sở Sở ngơ ngác, Bùi Du Xuyên không nói lời gì mà đẩy cô ngã xuống giường.
Kiều Sở Sở: “!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận