Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vị Khách Không Mời Và Sự Lạnh Lùng Tàn Nhẫn
Đang lúc không khí lãng mạn dâng cao, hai người chuẩn bị trao nhau một nụ hôn nồng nàn vị cháo trắng thì tiếng chuông cửa vang lên, phá tan tất cả.
Sắc Vi cau có, đùng đùng đi ra mở cửa với tâm thế muốn “giết người”. Nhưng khi nhìn thấy vị khách đứng bên ngoài, cô sững sờ.
Lại là Elaine! Cô ả tóc vàng hôm nọ!
Elaine đứng co ro trước cửa, tay ôm một chiếc laptop, vẻ mặt sợ sệt nhưng cố tỏ ra can đảm. “Chào… chào chị. Em nghe nói Triệu bị ốm, em… em đến thăm.”
Cái quái gì thế này? Đã bị dằn mặt đến thế mà vẫn dám vác xác đến tận nhà? Con bé này đứt dây thần kinh xấu hổ rồi à?
“Làm sao cô biết địa chỉ?” Sắc Vi lạnh lùng hỏi, khoanh tay trước ngực chặn ngay cửa.
“Em… em hỏi bạn cùng lớp…” Elaine lí nhí. “Em… em chỉ muốn vào thăm anh ấy một chút thôi. Em mang bài giảng hôm nay đến cho anh ấy.”
Sắc Vi nheo mắt. Bài giảng? Hay là cớ để tiếp cận trai đẹp? Cô định đóng sập cửa vào mặt con bé, nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên. Giữ được người ở lại, nhưng không giữ được trái tim thì có ích gì? Để xem “ông tướng” nhà mình xử lý ra sao.
Cô tránh người sang một bên, nhếch mép cười khẩy: “Vào đi. Hắn đang ăn cháo.”
Elaine mừng rỡ rối rít cảm ơn, bước vào nhà. Sắc Vi đóng cửa cái rầm, đi theo sau, lòng thầm nghĩ: “Để xem kịch hay.”
Tử Hiển đang ngồi ăn cháo, thấy Elaine bước vào, đôi mày thanh tú lập tức nhíu lại. Vẻ mặt hắn đang dịu dàng bỗng chốc hóa thành tảng băng ngàn năm, lạnh lùng và xa cách.
“Hi, Triệu… Dean… cậu đỡ chưa?” Elaine rụt rè hỏi, đặt laptop lên bàn.
Hắn thậm chí không buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục đưa thìa cháo lên miệng, giọng nói không chút cảm xúc: “Cô đến đây làm gì?”
Sự lạnh nhạt của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Elaine. Cô bé lúng túng: “Mình… mình mang bài giảng đến cho cậu. Cậu ốm không đi học được…”
“Cảm ơn, không cần.” Hắn cắt ngang, vẫn không nhìn cô ta. “Tôi muốn nghỉ ngơi. Mời cô về cho.”
Sắc Vi đứng dựa lưng vào tường, khoanh tay xem kịch, trong lòng hả hê vô cùng. Đúng là “chó dữ” nhà mình, cắn người đau phết.
Elaine rưng rưng nước mắt, không cam tâm: “Mình… mình thực sự thích cậu mà, Dean. Tại sao cậu lại lạnh lùng với mình như thế? Chị ấy… hai người là chị em, sẽ không có kết quả đâu!” Cô ta chỉ tay vào Sắc Vi.
“Oanh!” Ngọn lửa trong lòng Sắc Vi bùng lên. Con ranh này dám trù ẻo bà à?
Cô đang định xông lên dạy cho con bé một bài học thì Tử Hiển đã đặt mạnh cái thìa xuống bát. Tiếng động khô khốc vang lên khiến cả phòng im bặt.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao găm nhìn thẳng vào Elaine.
“Thì sao?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản nhưng chứa đầy sự đe dọa. “Tôi thích chị ấy đấy. Tôi yêu chị ấy đấy. Thì sao nào?”
Elaine chết lặng. Sắc Vi cũng sững sờ. Hắn… hắn vừa thừa nhận?
“Cảm ơn bài giảng của cô,” hắn tiếp tục, giọng lạnh tanh, “nhưng tôi không cần sự quan tâm thừa thãi của cô. Trong mắt tôi, cô còn không bằng một thìa cháo cô ấy nấu. Giờ thì mời ra khỏi nhà tôi. Ngay lập tức.”
Lời nói tàn nhẫn, không chút nể nang tình bạn học. Elaine bật khóc nức nở, ôm laptop chạy biến ra khỏi cửa, không dám ngoảnh lại.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Sắc Vi nhìn chàng trai đang điềm nhiên cầm thìa lên ăn tiếp, khóe môi cô không kiềm được mà cong lên rạng rỡ.
Cô đi tới, vòng tay ôm lấy cổ hắn từ phía sau, cúi xuống hôn chụt lên má hắn.
“Ngoan lắm, bé cưng.”
Hắn ngước lên, ánh mắt tan chảy vẻ băng giá, chỉ còn lại sự dịu dàng vô tận dành cho cô: “Cháo ngon lắm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận