Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Da^ʍ ngôn lãng ngữ của thiếu nữ có uy lực phi thường, Triệu Đình Hải lập tức bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, mông co rụt lại, chỉ hận không thể cắm xuyên tiểu yêu huyệt có thể hút tinh phách người này, hoàn toàn dung hợp Hiểu Nhu vào trong xương thịt của mình.
“A… A… Thầy thật giỏi, lớn dươиɠ ѵậŧ cứng quá, cắm tới Hiểu Nhu sướиɠ vô cùng. Nơi đó, nơi đó, bị thầy cắm trúng rồi.. A… A… Mạnh lên, mạnh nữa lên, cắm nát em đi thầy…”
Có một số thứ một khi bắt đầu sẽ sinh nghiện. Hiểu Nhu vẫn luôn bị bắt làm con ngoan trò giỏi, thế nhưng lại bắt đầu cảm thấy nghiện mấy lời ô uế dâʍ đãиɠ này, cảm giác vui thích do phản nghịch mang tới cùng với kɧoáı ©ảʍ khi hai thân thể va chạm khiến cô trầm mê.
Bên ngoài kho hàng, tiếng hò hét của học sinh truyền tới không ngừng nghỉ, có thể thấy được trên sân thể dục đang náo nhiệt tới mức nào.
Nhưng người trên sân thể dục không hề biết, trong kho dụng cụ thể dục ở cách đó chừng mấy trăm mét, có một người thầy ra vẻ đạo mạo đang điên cuồng gian da^ʍ học sinh của chính mình, trong kho dụng cụ quanh quẩn da^ʍ ngôn uế ngữ của hai người.
“Hiểu Nhu, thầy đang làm gì?”
“A… A… Thầy đang làm em, đang cắm em, đang cưỡng bức em!”
Thiếu nữ lạc lối trong nɧu͙© ɖu͙© đã vứt bỏ hết lý trí, trở về thành nhân loại nguyên thủy nhất, một lòng truy tìm vui sướиɠ trong du͙© vọиɠ.
“Thầy cắm em sướиɠ hay không?”
“Rất sướиɠ, rất sướиɠ, dươиɠ ѵậŧ của thầy vừa lớn vừa cứng, cắm tới tiểu bức của Hiểu Nhu chảy nước dãi không ngừng!”
“Thầy cũng rất sướиɠ, thầy muốn cưỡиɠ ɠiαи em mỗi ngày, gian tới em không thể rời khỏi thầy được nữa, mỗi ngày ngậm lấy lớn dươиɠ ѵậŧ của thầy chảy nước miếng!”
Triệu Đình Hải được như nguyện phun ra đủ loại lời nói hạ lưu cợt nhả, lớn dươиɠ ѵậŧ hưng phấn tới độ cứng rắn không thể mềm xuống.
Ông ta lúc thì lật mặt thiếu nữ lại, từ sau mông hung hăng cắm vào, lúc lại kéo mông Hiểu Nhu lên, chính mình thì cắm tới ngăn tủ rung lắc không ngừng.
Quỳ, nằm bò, đứng, ngồi, Triệu Đình Hải tùy ý đùa bỡn thân thể mềm mại của Hiểu Nhu. Đáng thương cho Hiểu Nhu mới bị phá trinh đã bị da^ʍ lộng thời gian dài như vậy, lúc trước còn thoải mái sung sướиɠ chứ về sau một chút sung sướиɠ cũng không có.
“A… A… Thầy… Đủ rồi… Tiểu huyệt của em rất rát…” Hiểu Nhu không biết mình đã bị gian da^ʍ bao lâu, chỉ cảm thấy hai mép môi âʍ ɦộ đều bủn rủn, hạ thân vừa sướиɠ vừa trướng khiến cô có ảo giác hôm nay cô không bị thầy cắm chết cũng bị chảy nước quá nhiều mà mất nước chết.
Lúc này, Triệu Đình Hải đối mặt với Hiểu Nhu, nhưng thân thể ông đang đứng thẳng, nâng Hiểu Nhu lên cao cao, điên cuồng ra vào, cắm tới dâʍ ŧᏂủy̠ chảy tí tách từng trận từng trận xuống tấm đệm.
Hiểu Nhu đã bị cắm tới gần như không nhấc lên nổi chút sức lực nào. Nửa người trên của cô xụi lơ trên tấm lót, nửa người dưới thì bị thầy giáo nâng lên cao cao, tư thế gần như thành đứng chổng ngược khiến Triệu Đình Hải có thể tận tình chôn vùi trong thân thể Hiểu Nhu, gian lộng không ngừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận