Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xương sống lưng đã tê mỏi vô cùng, lúc này, Triệu Đình Hải gần như không thể kìm nén nổi, ông ta siết chặt lấy mông thịt của Hiểu Nhu, dùng hết sức kéo xương hông của Hiểu Nhu hướng về phía người ông ta.
Có trời mới biết ông ta phải cố gắng nhiều tới mức nào mới có thể đè nén ham muốn bắn tinh.
Thiếu nữ ông ta ngày nhớ đêm mong còn thơm ngọt hơn tưởng tượng rất nhiều, ông ta chỉ hận mình không có kim thương bất khuất, như vậy ông ta đã có thể cắm cô gái này một ngày một đêm.
Thế nhưng có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, lần này ăn không đủ lần sau lại bù lại cả vốn lẫn lời!
Giờ phút này, Triệu Đình Hải đã không khống chế nổi du͙© vọиɠ muốn bắn tinh, mông thọc vào rút ra thật nhanh, xung phong liều chết mãnh liệt xông thẳng vào trong động thịt mềm mại của thiếu nữ.
Thiếu nữ mới vừa nếm trải tìиɧ ɖu͙© nào có thể chịu đựng từng cú cắm như mưa rền gió dữ thế này. Sau khi thấy thầy càng lúc càng cắm mạnh hơn, Hiểu Nhu không nhịn được cầu xin:
“A… A… Thầy, chậm một chút, thầy chậm một chút, như vậy quá nhanh. A… A… A… A…”
Cuối cùng ngay cả lời nói cũng không hoàn chỉnh.
“A… Ha… A… Muốn tới… Muốn tới… Ách a… Hiểu Nhu, thầy muốn bắn, bắn nổ tiểu nộn bức của em, rót đầy hạt giống của thầy vào sâu trong tử ©υиɠ của em, bắn chết đồ dâʍ đãиɠ này.”
Hiểu Nhu đang ý loạn tình mê, nghe được câu nói này đột nhiên tỉnh táo lại, hoảng loạn cự tuyệt:
“Không there, không thể, chỉ có cái này là không được. Rút ra đi, thầy mau rút ra đi, sẽ có thai mất…”
“Thứ thầy muốn chính là để em mang thai, mang thai con của thầy rồi em sẽ hoàn toàn thuộc về thầy. Mang thai cho thầy, mang thai cho thầy, thầy muốn bắn lớn bụng em!”
“A… A… Không được, em không muốn mang thai, rút ra đi, thầy mau rút ra đi!”
“Không còn kịp rồi!” Trán Triệu Đình Hải nổi đầy gân xanh, dươиɠ ѵậŧ càng động càng thô bạo cuồng dã.
Ông ta cắn răng rống to: “Bắn… Bắn… Bắn hết cho đồ dâʍ đãиɠ thèm khát em… A… A… A… A… A… Ha a… Ra rồi!”
“Không cần!”
Theo một tiếng hô to như sắp hỏng mất của thiếu nữ, một luồng sóng nhiệt nóng bỏng bắn thẳng vào tử ©υиɠ ấm áp của Hiểu Nhu, lấp khu không gian kia kín không kẽ hở.
“A a a a!” Triệu Đình Hải hét dài một tiếng, đột nhiên mở bừng mắt ra.
Đây không phải kho thiết bị, cũng không có Hiểu Nhu.
Cho nên vừa rồi chỉ là một hồi ảo tưởng, một giấc mộng xuân của ông ta mà thôi?
Triệu Đình Hải cảm giác được quần dính nhớp. Xốc chăn lên nhìn lại, vậy mà ông ta lại bắn đầy lên giường.
Mộng đẹp có đẹp thế nào cũng chỉ là mộng, nhưng có thể thực hiện ước nguyện trong mộng, sao Triệu Đình Hải có thể cam tâm để nó chỉ là một giấc mộng như vậy được? Ông ta điên cuồng muốn biến nó thành hiện thực.
Mộng đẹp thất bại, Triệu Đình Hải trầm mặt lấy di động ra, gửi tin nhắn cho lớp trưởng ngày xưa.
“Gần đây mấy em có rảnh không? Sau khi tốt nghiệp, lâu rồi thầy không được gặp các em. Chúng ta tổ chức gặp mặt một buổi đi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận