Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời điểm xe sắp tới sân bay, Tiểu Ngô dừng xe lại ven đường, xuống xe, nhìn tới Mạc Thanh Nhã biểu tình vẫn luôn ở trạng thái hoảng sợ, vừa hướng phía trước đi vừa bấm một dãy số trên điện thoại.

“Cô ta lên máy bay chưa?” Điện thoại gọi thông, thanh âm một nam nhân uy nghiêm không nhanh không chậm truyền tới.

“Điện hạ, còn chưa lên.” Tiểu Ngô có chút xin lỗi nói, “Điện hạ, tinh thần Mạc tiểu thư … giống như có vấn đề.”

“Ra vấn đề gì?”

“Cô ấy đi đến chung cư Bạch tiểu thư, sau đó từ chung cư Bạch tiểu thư ra liền điên điên khùng khùng, vẫn luôn nói Bạch tiểu thư là quỷ, muốn chúng tôi mang cô ấy rời đi.”

Nghe vậy, đầu kia điện thoại Mạc Thiếu Đình trầm mặc một hồi mới trầm giọng nói, “Trước không cần mang cô ấy đi sân bay.”

“Vâng.”

Hắn trầm mặc trong chốc lát, lại nói: “Đem cô ấy đưa tới nơi ta.”

“Vâng, điện hạ.”

A K kỹ thuật lái xe thực tốt, trên đường đi, xe chạy thật mau lại trơn tru, chưa đến hai mươi phút đã đến biệt thự xa hoa của Mạc Thiếu Đình ở giữa sườn núi.

Xuống xe, nhìn đến biệt thự trước mắt, Mạc Thanh Nhã kích động cực kỳ, không đợi Tiểu Ngô cùng a K dẫn đường liền chạy nhanh vào biệt thự, gấp không chờ nổi muốn thấy Mạc Thiếu Đình, nói cho hắn biết sự tình quỷ quái của Thu Tiểu Quân, “Thiếu Đình ca, Thiếu Đình ca…”

Lúc cô ta chạy đến đại sảnh biệt thự, Mạc Thiếu Đình một tay đút túi, vừa lúc từ cầu thang xoắn ốc ưu nhã đi xuống, nhìn đến cô ta, tuấn khí bức người trên mặt lập tức biến thành biểu tình chán ghét.

Có lẽ trong lòng quá gấp, quá khủng hoảng, Mạc Thanh Nhã một chút cũng không chú ý tới biểu tình trên mặt hắn, nhìn đến hắn trong lòng lại kích động, cảm giác như tìm được cứu tinh, chạy một mạch đến trước mặt hắn, ôm chặt lấy cánh tay hắn, gấp giọng nói: “Thiếu Đình ca, Bạch Trục Nguyệt tiện nhân kia, là quỷ.”

Mạc Thiếu Đình biết cô ta mở miệng không có lời gì hay, “Ách…” Hắn thở dài, nhíu nhíu mi lại.

“Thiếu Đình ca, là thật sự, em không có lừa anh.” Nghe được tiếng thở dài của hắn, thấy được vẻ mặt coi thường của hắn, tim Mạc Thanh Nhã gấp đến quặn đau, “Cô ta thật là quỷ, em đâm cô ta rất nhiều dao, cô ta không chỉ không chết, mà trên người một chút vết thương cũng không có.”

“Em nói cái gì?” Nghe được câu sau, khuôn mặt Mạc Thiếu Đình lập tức lộ ra vẻ lo lắng, nôn nóng “Em cầm dao đâm cô ấy?”

“Đúng vậy.” Mạc Thanh Nhã liên tục gật đầu, “Chính là, cô ta không có chết, trên người một chút vết thương cũng không có.”

Cầm dao đâm cô ấy rất nhiều dao, cô không chết, cũng không bị thương?

Đây là cái gì?

Mạc Thiếu Đình nghe được vậy, vừa nôn nóng lại tức giận, khẽ cắn môi, một tay đẩy cô ta ngã ra đất, phân phó với Tiểu Ngô cùng a K: “Đem cô ấy nhốt lại.”

Tiểu Ngô cùng a K gật đầu, lập tức tiến lên, một trái một phải kéo Mạc Thanh Nhã từ dưới đất lên.

Mạc Thanh Nhã khẩn trương, “Thiếu Đình ca, anh phải tin tưởng em, em nói đều là sự thật, Bạch Trục Nguyệt tiện nhân kia thật là quỷ mà.”

“Đúng là nói bậy, nhanh lên đem cô ấy mang đi.” Lời nói của cô ta, Mạc Thiếu Đình một chữ cũng không muốn nghe, vừa hướng đi ra ngoài, vừa móc điện thoại ra nhanh chóng gọi cho Thu Tiểu Quân.

Chưa quá một hồi chuông, Thu Tiểu Quân đã tiếp điện thoại, “Thiếu Đình…”

Hắn nghe được giọng cô, lúc này mới yên tâm, “Bảo bối, Mạc Thanh Nhã hôm nay có phải đến tìm em không?”

“Đúng vậy, cô ấy có đi tìm em.” Thu Tiểu Quân ở đầu kia điện thoại thật thà nói, “Em mở cửa, cô ấy vừa thấy liền mắng em, không chỉ mắng em là hồ ly tinh chuyên môn câu dẫn đàn ông, còn mắng em là quỷ.”

“Bảo bối, chuyện này anh thật xin lỗi.” Hắn nhíu nhíu mày nói, “Anh cam đoan với em, về sau sẽ không phát sinh loại sự tình như vậy nữa.”

“Ha hả, Thiếu Đình, em tin tưởng anh.” Đầu kia điện thoại, cô rất vui lòng nói.

“Em lúc này đang ở nhà sao?”

“Phải, ở nhà.”

“Anh lập tức đến tìm em.” Hắn thật nhớ cô, gấp không chờ nổi muốn nhìn thấy cô.

“Không cần gấp, hôm nay bị Mạc Thanh Nhã quấy nhiễu như vậy, em muốn lúc này ở yên lặng một chút.” Thu Tiểu Quân lập tức nói, “Tối hôm nay chúng ta gặp nhau đi, chúng ta không phải nói đêm nay gặp mặt tại Yến Vĩ Điệp sao?”

“…… Vậy được rồi, chúng ta buổi tối gặp.”

Hắn tôn trọng cô, để ý tới cô, lúc này cô nói gì hắn cũng chiều ý, cô nói thế này hắn cũng sẽ chịu đựng không đi đến quấy rầy.

Tắt điện thoại, hắn đi vào phòng Mạc Thanh Nhã, vừa vào cửa lại nghe được Mạc Thanh Nhã nói tới Bạch Trục Nguyệt là quỷ, ánh mắt của hắn trở nên âm trầm đến đáng sợ.

“Thiếu Đình ca, hồ ly tinh Bạch Trục Nguyệt là quỷ, một ngày nào đó cô ta sẽ hại tới anh.” Mạc Thanh Nhã vừa nhìn thấy hắn liền bước nhanh chạy đến, nếu không phải Tiểu Ngô cùng a K kịp thời túm chặt lại, cô ta đã có thể ôm chặt lấy hắn, “Thiếu Đình ca, em không nói sai, Bạch Trục Nguyệt thật là quỷ, mặt cô ta thật khủng khiếp, cô ta…”

Đã nói chuyện với Thu Tiểu Quân, lời nói này của cô ta, Mạc Thiếu Đình một chữ cũng không tin, lạnh nhạt nhìn sắc mặt dị thường của cô ta, hướng Tiểu Ngô cùng a K lạnh giọng ra lệnh: “Không cần đưa cô ta xuất ngoại, lập tức đưa vào bệnh viện tâm thần.”

“Vâng, điện hạ.” Tiểu Ngô cùng a K gật gật đầu, lập tức hai bên trái phải giữ chặt Mạc Thanh Nhã đưa ra hướng cửa.

“Ách ô ô, Thiếu Đình ca, em không có điên, tinh thần em không có vấn đề.” Mạc Thanh Nhã gấp đến độ khóc ré lên, bị hắn hiểu lầm tinh thần mình xảy ra vấn đề, trong lòng cô ta khổ sở cực kỳ, từng đợt, từng đợt quặn đau, “Ô ô… Ta không cần đi bệnh viện tâm thần, ách ô ô, Bạch Trục Nguyệt là quỷ, Bạch Trục Nguyệt là quỷ, ta không có nói bậy…… Ách ô ô…… Các ngươi buông ta ra, ta không điên…… Ách ô ô……”

Bình luận (0)

Để lại bình luận