Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một hồi sau, Âu Dương Kiện Vũ đánh đến không còn sức lực mới ngừng tay, thở hổn hển oán hận liếc hắn một cái, thập phần mỏi mệt dựa vào mặt tường lạnh lẽo, hơi hơi ngẩng đầu, mắt lại ướt nhìn đến cửa phòng cấp cứu.

“Điện hạ……”

“Điện hạ……”

Tiểu Ngô cùng a K đầy mặt lo lắng, Âu Dương Kiện Vũ vừa dừng tay, họ lập tức bước nhanh lên, một tả một hữu thật cẩn thận nâng Mạc Thiếu Đình từ trên mặt đất lên.

Mạc Thiếu Đình trên mặt xanh tím đan xen, khóe miệng cùng khóe mắt đều ra máu.

Thân là Hoàng thái tử, một bạt tai hắn còn chưa từng bị người đánh, càng miễn bàn bị người đánh tới như vậy, nhưng hắn không oán hận, bị Âu Dương Kiện Vũ đánh thành như vậy, trên người tuy rằng rất đau nhưng lại cảm thấy tâm mình bình thường lại rất nhiều.

“Điện hạ, chúng tôi đỡ ngài đi lầu hai ngoại khoa, để bác sĩ xử lý miệng vết thương cho người một chút.” Tiểu Ngô nhìn thương thế trên mặt hắn, lo lắng nói.

“Không cần, ta muốn ở đây chờ Mạc Hoa Khôi bình an từ phòng cấp cứu ra.” Hắn lắc đầu, nhìn cửa phòng cấp cứu vẫn còn đóng chặt quật cường lại tràn đầy thành ý nói, “Hai ngươi trở về nghỉ ngơi đi, không cần phải xen vào việc của ta.”

“Điện hạ, chúng ta không mệt, chúng ta ở đây với ngài.” A K vội vàng nói.

Hắn biết họ hai người đối với mình chân thành, nghĩ nghĩ, cũng không ra lệnh cho họ rời đi, để họ đỡ mình dậy, cùng mình chờ Mạc Hoa Khôi từ phòng cấp cứu ra.

Hai giờ sau, cửa phòng cấp cứu rốt cuộc mở, hai gã hộ sĩ đem Mạc Hoa Khôi vẫn hôn mê như cũ đẩy ra ngoài.

Nháy mắt khi cửa mở, Thu Tiểu Quân kích động lại khẩn trương, tốc độ thật nhanh chạy tới, thấy hắn còn hôn mê, trong mắt lại chứa đầy nước mắt, nắm chặt tay hắn, khàn khàn kêu tên của hắn, “Hoa Khôi, Hoa Khôi… Hoa Khôi…”

Âu Dương Kiện Vũ chạy tới thứ hai, Mạc Thiếu Đình được Tiểu Ngô cùng a K đỡ, khập khiễng đi tới sau.

“Bác sĩ, hắn thế nào? Bị thương có nghiêm trọng không?” Âu Dương Kiện Vũ nhìn Mạc Hoa Khôi vẫn còn hôn mê, lập tức hướng tới bác sĩ vừa ở phòng cấp cứu đi ra, khẩn trương gấp giọng hỏi.

Người bác sĩ trung niên gỡ khẩu trang xuống, lộ ra khuôn mặt ngưng trọng, trầm mặc hai giây mới trầm giọng nói, “Hắn bị thương thật nghiêm trọng, trải qua hai giờ cứu giúp, sinh mệnh coi như được bảo vệ, chính là…”

“Chính là cái gì?”

“Hắn khả năng sẽ vẫn luôn ở vào trạng thái hôn mê.”

“Bác sĩ, ngươi lời này là có ý tứ gì?” Lúc này, Thu Tiểu Quân cũng bước nhanh đi tới trước mặt bác sĩ, lời nói vừa rồi cô nghe không sót một chữ, trong lòng có loại dự cảm bất hảo, nắm lấy tay người bác sĩ, đau thương hỏi.

“Ý ta là, cậu ta có thể trở thành người thực vật, cơ hội tỉnh lại chỉ có 15%.” Bác sĩ cũng không gạt họ chuyện gì.

“……” Nghe vậy, cô tức khắc cảm thấy như có dòng điện từ trên đỉnh đầu dội xuống, sắt mặt trắng bệch, bởi vì quá đau quá khó chịu, cả người như không có cảm giác, tâm cũng chết lặng theo.

“Người thực vật? Người thực vật?” Trên mặt Âu Dương Kiện Vũ tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng, đôi mắt vô pháp khống chế chứa đầy nước mắt.

Lời bác sĩ Mạc Thiếu Đình cũng nghe tới, Mạc Hoa Khôi thành người thực vật, hắn cũng không chịu nổi, ánh mắt âm trầm lặng lẽ.

“Leng keng tích tích tí tách……”

Đột nhiên, di động trên người Âu Dương Kiện Vũ vang lên, tiếng chuông điện thoại là sung sướng êm tai, nhưng giờ vang lên trong hành lang an tĩnh đột ngột lại có vẻ thật bi thương.

Điện thoại là Hạ Tiểu Thỏ gọi tới, đã biết rõ tình huống của Mạc Hoa Khôi, trong lúc nhất thời, Âu Dương Kiện Vũ không có dũng khí tiếp nghe điện thoại, khi Hạ Tiểu Thỏ gọi đến lần thứ hai, mới không thể không ấn hạ nút trả lời, “Mẹ…”

“Kiện Vũ, Hoa Khôi đâu?” Hạ Tiểu Thỏ lo lắng gấp giọng hỏi, “Di động của em con mẹ gọi không thông, con có biết có chuyện gì không?”

“……” Hắn không biết nên trả lời như thế nào, đôi mắt lại ướt một phân, môi run rẩy, kiệt lực chịu đựng không khóc ra.

“Có phải em con phát sinh chuyện gì?” Hắn trầm mặc không nói, thanh âm Hạ Tiểu Thỏ càng thêm nôn nóng và lo lắng, “Kiện Vũ, con nói chuyện đi, mau nói cho mẹ biết, Hoa Khôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Mẹ, Hoa Khôi em ấy… Em ấy…” Mở miệng, trong nháy mắt hắn không chịu được lại tuôn lệ, thanh âm nghẹn ngào, “Em ấy bị tai nạn xe… Hiện tại… ở bệnh viện.”

“……” Điện thoại đầu kia không có thanh âm.

Buổi tối, Thu Tiểu Quân, Mạc Thiếu Đình, Âu Dương Kiện Vũ ba người vẫn luôn đều ở phòng bệnh cùng Mạc Hoa Khôi, dù biết hắn không tỉnh lại cũng ở đó.

Trời, bất tri bất giác, đã sáng.

“Trục Nguyệt, Kiện Vũ, trời đã sáng, hai người trở về nghỉ ngơi đi, nơi này ta đã an bài hộ sĩ tốt nhất chiếu cố Hoa Khôi.” Mạc Thiếu Đình nhìn không trung ngoài cửa sổ đã sáng, khàn giọng nói với hai người.

Một đêm không ngủ, mắt Âu Dương Kiện Vũ đã đầy tơ máu, hắn nghĩ nghĩ, gật gật đầu. Thu Tiểu Quân đôi mắt còn ướt, hai tay lạnh băng vẫn gắt gao nắm bàn tay Mạc Hoa Khôi, “Kiện Vũ, Thiếu Đình, các anh trở về đi, em không mệt, em muốn ở đây với anh ấy.”

Cô lắc đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Mạc Hoa Khôi, “Hoa Khôi sẽ tỉnh lại, anh ấy tỉnh lại không thấy em nhất định sẽ rất khổ sở, rất sốt ruột. Em… em không muốn làm anh ấy khổ sở, cũng không muốn anh ấy sốt ruột.”

Mạc Thiếu Đình biết tính tình cô như thế nào, cô nói vậy, hắn không biết nên khuyên cô thế nào mới được. “Ách ~” hắn than nhẹ một câu, cầu cứu nhìn về phía Âu Dương Kiện Vũ, hy vọng hắn có thể khuyên nhủ cô.

Âu Dương Kiện Vũ thấy được ánh mắt hắn, tất nhiên biết hắn có ý tứ gì.

Kỳ thật, hắn cũng lo lắng cho Thu Tiểu Quân, rốt cuộc hắn cũng từng âm thầm động tâm với cô, trải qua một đêm ở chung, nhìn đến bộ dáng khổ sở của cô cùng hắn và Mạc Thiếu Đình một đêm không ngủ bên cạnh Mạc Hoa Khôi, trong lòng tức giận cũng đã biến mất một nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận