Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa qua kỳ trung thu đã tới nghỉ quốc khánh, Hiểu Nhu không cách nào chạy thoát khỏi ma trảo cả cha chú. Cũng không biết hai người đàn ông này lấy tinh lực đâu ra mà dư thừa như vậy, không phải nói làm quá nhiều dễ tinh tẫn thân vong sao? Vì sao cô lại thấy cả cha lẫn chú đều tinh thần sáng láng, chính mình lại như bị móc rỗng thân thể đây?
Cũng may kỳ nghỉ sắp qua đi, chú cũng không thể ở lại trong thành phố mãi được. Vì đã bắt được tên mang khoản nợ bỏ trốn kia, chú cũng phải chuẩn bị về quê,
Đáng tiếc vẻ mặt vui vẻ khi đưa tiễn chú của Hiểu Nhu quá rõ ràng, khiến Trần Nguy Nga khó chịu cực kỳ, trước khi xuất phát còn túm lấy cô hung hăng thao lộng một lần, vừa véo một bên vυ” của cô vừa mắng cô vô lương tâm.
Hiểu Nhu bị cắm tới hai chân run rẩy, tự kiểm điểm nhận sai lầm.
Trước khi đi được ăn no một bữa, buồn bực trong lòng Trần Nguy Nga cũng được giải tỏa đôi chút.
Ông ta bất mãn nhìn về phía người anh cũng đang trưng ra vẻ mặt vui vẻ tiễn đưa mình, ghen ghét hừ lạnh một tiếng.
Thời gian kế tiếp của Hiểu Nhu hẳn sẽ bị anh trai ông ta bao trọn. Nghĩ lại anh trai có thể hằng đêm ôm cháu gái cắm tới sung sướиɠ, trong lòng Trần Nguy Nga lại thấy rất không cân bằng.
Cho nên Trần Nguy Nga đã hạ quyết tâm, mỗi tháng đều phải vào thành một chuyến.
Hiểu Nhu đang chỉ hận không thể phất cờ vui vẻ tiễn chú về quê, nghe thấy quyết định của chú, cô lập tức nhụt chí ỉu xìu xuống.
Không cần đâu!
Thiếu nữ thầm than khóc trong lòng.
Ngày hôm sau chính là ngày về trường. Trong khoảng thời gian này, Hiểu Nhu đã ở nhà quá lâu, ngày mai còn có bài chuyên ngành, nhất định phải về trường.
Mà Trần Tuấn Sinh vốn đang được ăn no thịt mỗi ngày, nghĩ tới trong một đoạn thời gian rất dài tiếp theo, chính mình có thể độc chiếm con gái, cuối cùng cũng từ bi hỉ xả một lần, cho con gái được về ngủ một mình một hôm.
Hiểu Nhu nằm trên cái giường nhỏ mềm mại, vui vẻ đạp thẳng chân.
Hiểu Nhu đắp chăn xong, nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ một giấc thật ngon, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy dường như mình đã quên đi một chuyện gì đó rất quan trọng.
Là chuyện gì đây? Hiểu Nhu nửa tỉnh nửa ngủ mơ hồ nghĩ.
Đột nhiên, trong đầu Hiểu Nhu lóe lên một tia sáng, khiến cô sợ tới độ vội ngồi bật dậy.
Là hiệu trưởng!
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày đều bị ba ba với chú ruột đè thao khắp nơi, cô đã sắp quên mất vị này.
Khó khăn lắm mới đối phó được với hai con sói tỏng nhà, trong trường lại có một con hổ!
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, ngày mai phải về trường lại rồi…
Vốn dĩ gặp phải chuyện như vậy, nói cho phụ huynh là biện pháp tốt nhất. Nhưng cố tình cha cô lại là một tên cầm thú, Hiểu Nhu rất sợ sau khi mình nói cho cha biết, cha sẽ không bao giờ cho cô quay về trường nữa…

Bình luận (0)

Để lại bình luận