Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

169 Khiến Lục Nhất Hoài yêu cô 1
Ở trên phương diện tình du͙c, lớn mật lại không biết xấu hổ, chưa ăn no sẽ dùng chân kẹp chặt anh ta nói còn muốn, cho đến bây giờ luôn mặc những thứ đồ chơi mà mình mua được, nói để cho anh ta nhìn mỗi ngày một bộ khác biệt.
Tính tình nũng nịu chơi xấu đến cực hạn, ôm cánh tay anh ta lắc lư, không thì lại ôm chặt cổ ầm ĩ như một con lười, dù sao nói với chơi xấu, không ai dám động cô.
Thật không biết giống ở nơi nào.
Giang Đình buồn cười lắc đầu, hoặc là bởi vì thất thần, l ng ngực lạnh buốt lập tức hòa tan không ít, có chút ấm áp thổi vào.
“Tất cả đều không có gì thay đổi.” Giang Đình đáp.
“À…” Không biết vì sao ngón tay Lục Nhất Hoài hơi dừng lại “Thật ư?”
Giọng nói của người bên cạnh có chút khác thường, nhưng Giang Đình không phát giác được, ánh mắt anh ta nhìn qua phương xa, giống như thất thần.
Lục Nhất Hoài hiểu rõ, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ nói “Là thế sao”
Đầu lưỡi anh ta theo thói quen muốn chống lên răng, nhưng vừa động đã nhói đau.
“Mẹ kiếp ”
Theo một tiếng khẽ nguyền rủa, cảm giác thiêu đốt càng xông thẳng lên đầu, người đàn ông thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên, liên tục hít vào một hơi thật mạnh.
Giang Đình ý vị không rõ nhìn qua, muốn cười nhưng không cười.
“Cậu ăn vụng bị cắn rồi hả? Lần này còn là bị cắn đầu lưỡi.”
Trong giọng nói của Giang Đình gợi nhớ đến điển tịch hồi cấp ba, khi đó Lục Nhất Hoài khinh cuồng ngạo mạn, tùy tiện tự phụ, cả người giống như thiếu niên bước ra từ trong truyện tranh, trong trường có rất nhiều nữ sinh ưu ái anh ta.
Ngày nào đó, bạn gái cũ và bạn gái mới ra tay đánh nhau, lửa thiêu đến trên đầu anh ta, không quản anh ta là nhân vật làm mưa làm gió hay là con cưng của trời, miệng cắn lên cánh tay anh ta, khóc mắng anh ta là kẻ khốn nạn.
Đánh thế, Lục công tử ngửa mặt lên trời hét to, phụ nữ thật phiền phức, không nói đạo lý, không dám tiếp tục trêu chọc nữa.
Trong giọng nói của Giang Đình không chút nào che giấu chế nhạo, Lục Nhất Hoài ráng chống đỡ, mặt kéo căng thâm trầm nói “Bị một con mèo hoang cắn.”
Ánh mắt anh ta hơi dừng lại, quay đầu nhìn Giang Đình, giống như muốn nói ra suy nghĩ của mình.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong đêm tối, đều là đen kịt sáng ngời, một lúc lâu, Giang Đình thấy khóe miệng anh ta khẽ cười.
“Cậu còn nhớ câu đố Sherlock Holmes cầu Thor không?”
Người đàn ông cau mày, không biết vì sao Lục Nhất Hoài lại nhắc đến chuyện cũ năm xưa.
“Khi đó ngay khi mở tập phim này, tôi đã đoán được là do người vợ gây án.”
Lục Nhất Hoài quay người, miễn cưỡng dựa vào trên lan can “Nhưng cậu và Diêu Phong lại loại bỏ cô ta là nghi phạm, nói người vợ có chứng cớ hoàn chỉnh không ở đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận