Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho nên hắn cũng tiếp nhận ý tứ của Mạc Thiếu Đình, nhìn khuôn mặt Thu Tiểu Quân đã tái nhợt, trầm giọng nói: “Trục Nguyệt, nghe Thiếu Đình nói, em trở về rửa mặt một chút, nghỉ ngơi tốt rồi đến với Mạc Hoa Khôi.”

“Em không……” Cô quật cường lắc đầu, khóe mắt tràn đầy lệ đau đớn, “Anh ấy không tỉnh lại, em không đi đâu hết.”

Hai người đàn ông cũng không biết nên khuyên cô như thế nào, cô nói ngắn gọn như vậy nhưng lại có đủ mạnh mẽ, đủ để làm người ta chấn động.

“Kẽo kẹt ~”

Đột nhiên phòng bệnh bị người vội vàng đẩy ra, ngay sau đó, Hạ Tiểu Thỏ, Âu Dương Nặc, Giang Hãn, Mạc Mê, cùng với Giang Nhụy Tinh, Giang Nhụy Nguyệt nối đuôi nhau mà đi vào phòng bệnh.

“Con trai ~” Hạ Tiểu Thỏ đi đầu bổ nhào vào trên giường bệnh, nhìn đến Mạc Hoa Khôi trên đầu băng kín, nằm trong trạng thái hôn mê, nước mắt lập tức tuôn đầy, “Ách ô ~ con trai, là mẹ đây, mẹ tới đây, các ba con cũng tới, con nhìn chúng ta có được không?”

“Hoa Khôi, là ba đây, con có thể nghe được ba cùng mẹ nói chuyện không?” Mạc Mê kề sát giường bệnh, nhìn mặt Mạc Hoa Khôi, khóe miệng dương dương, kiệt lực nén lại nước mắt.

Âu Dương Nặc đứng ở cuối giường, lo lắng nhìn Mạc Hoa Khôi hôn mê bất tỉnh, nhìn Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Thiếu Đình, trịnh trọng hỏi: “Kiện Vũ, Thiếu Đình, nói cho chúng ta nghe tình huống cụ thể của Mạc Hoa Khôi, khi nào con ta sẽ tỉnh lại?”

Mạc Thiếu Đình miệng giật giật, một chữ cũng không nói ra được, thần sắc trầm trọng nhìn Âu Dương Kiện Vũ đang cúi đầu, lựa chọn trầm mặc.

“Ba, Hoa Khôi em ấy… trở thành người thực vật.” Một hồi lâu, Âu Dương Kiện Vũ mới trầm giọng nói ra tình huống Mạc Hoa Khôi, “Bác sĩ nói, cơ hội tỉnh lại chỉ có 15%.”

Người thực vật cùng người chết có cái gì khác nhau sao?

“……” Nghe được tin dữ, Âu Dương Nặc nghẹn lại, trên mặt đen kịt.

“Kiện Vũ, con vừa mới nói cái gì?” Thanh âm Âu Dương Kiện Vũ không lớn, nhưng vẫn bị Hạ Tiểu Thỏ nghe được, rời giường bệnh bước nhanh đến trước mặt hắn, “Chỉ là một tai nạn xe cộ nho nhỏ mà thôi, em con sao trở thành người thực vật được?” Bà rốt cuộc chịu không nổi, tâm quặn đau, nước mắt không ngừng tuôn, khóc ra thành tiếng, “Ách ô, Kiện Vũ, con nhất định là đang gạt chúng ta, đúng không, ách ô… Ách ô…”

“Mẹ, con không có lừa mẹ.” Âu Dương Kiện Vũ có chút muốn khóc, thanh âm khàn khàn.

“Người thực vật?” Mạc Mê vẻ mặt không tin, nhưng tuy là vậy, nước mắt lại càng nhiều lên, “Ha hả, sao có thể? Con ta ưu tú như vậy, sao có thể trở thành người thực vật? Này quả thật là một chuyện nực cười.”

Giang Hãn cùng hai cô gái duyên dáng đứng bên cạnh giường nghe bọn họ nói, đôi mắt cũng đỏ lên.

Đây là lần đầu tiên Thu Tiểu Quân đối mặt với toàn bộ người nhà Mạc Hoa Khôi.

Thấy bọn họ toàn bộ bi thương như vậy, khổ sở như vậy, cô thật sự áy náy, một chữ cũng không dám nói, cho dù dám, cũng không biết nói cái gì. Còn nữa, cô biết lúc này mình nói gì cũng không thay đổi được gì nữa.

“Bác gái, thực xin lỗi.”

Hạ Tiểu Thỏ đứng ở hành lang, đôi mắt đầy ưu thương. Thu Tiểu Quân đi đến bên người bà, nói xin lỗi, “Đều là bởi vì cháu, Hoa Khôi mới bị như vậy, cháu nếu không vì bất hòa nói chia tay, anh ấy sẽ không…”

“Cháu không cần tự trách.” Hạ Tiểu Thỏ không phải người ngang ngược vô lý, quay đầu lại nhìn Thu Tiểu Quân, giọng nghẹn lại nhưng bình tĩnh cắt ngang lời cô, “Cháu không có gì sai, Hoa Khôi hiện tại thành như vậy, chỉ có thể nói do số mạng của nói đã định là như vậy.”

Bà rộng lượng làm cô cảm động, nhưng đồng thời trong lòng lại càng thêm áy náy, “Bác gái… Hoa Khôi anh ấy nhất định sẽ tỉnh lại.”

“Dĩ nhiên, ta tin tưởng.” Hạ Tiểu Thỏ không chút do dự gật gật đầu, hai mắt rưng rưng lệ, mỉm cười, “Con trai của ta sẽ không ngủ luôn mà đi như vậy.”

Nhìn đến mặt bà tươi cười, cô cũng cười, trong ánh mắt cũng giống của bà, lóng lánh lệ quang.

Đảo mắt, một tuần đi qua, nhưng Mạc Hoa Khôi vẫn không hề khởi sắc, trên giường bệnh nằm an tĩnh như cũ.

Một tuần này, Thu Tiểu Quân mỗi ngày đều sẽ đi đến bệnh viện nhìn hắn, đêm khuya tĩnh lặng sẽ lợi dụng công năng đặc thù của mình, ẩn thân đến phòng bệnh của hắn, yên lặng làm bạn với hắn vượt qua mỗi đêm tịch mịch.

Chỉ có Jack rõ ràng hành động của cô nhất.

Một đêm, hắn lẻn đi theo cô ẩn thân tới phòng bệnh Mạc Hoa Khôi, nhìn cô ngồi ở mép giường khẩn trương nắm tay Mạc Hoa Khôi, bộ dáng đầy ưu thương, trong lòng hắn không kềm được cũng có biết bao nhiêu đau lòng cho cô.

Kỳ thực, Thu Tiểu Quân có thể cảm giác hắn đứng phía sau mình, trong lòng quá mức ưu thương, cũng không để ý đến hắn. Chỉ đến khi đột nhiên không nhịn xuống được, nhìn mặt Mạc Hoa Khôi nhẹ nhàng khóc nức nở lê, “Ách ô ô ô ~ ô ô ~ Jack, Jack, tại sao lại như vậy?” Cô cảm thấy thật hoang mang, “Anh ấy vứt bỏ em gái em, hại em ấy tự sát mà chết, rõ ràng em thật hy vọng anh ấy chết, đi đến nơi xa xôi kia làm bạn với em gái của em. Nhưng mà anh ấy biến thành như vậy, nơi này của em sao lại đau, sao lại khổ sở như vậy.” Cô nâng lên một tay, che lại ngực mình, bi thương nói, “Jack, nơi này thật đau quá, đau quá.”

Jack hiểu được cô tràn ngập mâu thuẫn cùng thống khổ, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không biết nên an ủi cô như thế nào, chỉ biết nhẹ nhàng thở dài một hơi, ôn nhu ôm cô vào lòng.

Từ khi Mạc Hoa Khôi xảy ra chuyện, sinh hoạt của bọn họ đều thay đổi. Mạc Thiếu Đình bị Thu Tiểu Quân hoàn toàn ngó lơ.

Mỗi lần hắn đi tìm cô, cô đều đối với hắn lãnh lãnh đạm đạm, hơn một tuần nay, bọn họ chưa từng thân thiết qua, ngay cả hôn môi nắm tay đều không có.

Chuyện này làm cho hắn cảm thấy thật bất an, thậm chí khủng hoảng, mạc danh cảm thấy cảm tình của hắn và cô chỉ là hư ảo, cảnh tượng trước kia ân ái ngọt ngào chỉ là một giấc mộng mà thôi, tựa hồ cảm tình của hai người đã theo tai nạn xe của Mạc Hoa Khôi mà biến mất, không còn tồn tại nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận