Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là thời gian nghỉ ngơi khó khăn lắm cô mới có thể tranh thủ được, chẳng lẽ phải từ bỏ nó sớm như vậy ư?
Hiểu Nhu nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ đầu óc càng trầm, cuối cùng nặng nề ngủ thϊếp đi trong rối rắm và sầu lo vô hạn.
Ngủ một giấc tới bình minh, không phải rối rắm nữa.
Bởi vì mới sáng sớm ba ba đã tới công ty.
Gần đây Trần Tuấn Sinh rất giống “quân vương không tảo triều”, sau một khoảng thời gian trầm mê trong thân thể của con gái, vậy mà ông lại cảm thấy mệt mỏi mười mấy năm nay khó có thể gặp phải.
Gần đây trong công ty không ngừng bàn tán suy đoán, khó tránh tình huống xuất hiện một vài người có dị tâm.
Trần Tuấn Sinh có khốn nạn tới mức nào cũng là người đàn ông theo đuổi sự nghiệp, dù gì con gái cũng còn đó, không thể trốn thoát được, em trai cũng đã đi, ông còn nhiều thời gian để chậm rãi hưởng dụng con gái.
Vì thế, sau quốc khánh, Trần Tuấn Sinh lại quay về công ty, bật chế độ ông chủ mà làm việc.
Hiểu Nhu cảm thấy dường như mình lại tránh được một kiếp.
Thế nhưng vẫn còn hiệu trưởng, kiểu gì cô cũng phải đối mặt xử lý. Hiểu Nhu chợt thấy đau đầu.
Cô âm u nghĩ, hay mình âm thầm đi kiện ông ta? Nhưng kiện thế nào đây? Cũng không thể nói mình và đối phương có quan hệ không chính đáng được.
A, đau đầu quá, đau đầu quá đi.
Cũng không còn sớm nữa, Hiểu Nhu gõ gõ cái đầu đã đau tới sắp nổ tung, quyết định đi bước nào tính bước ấy, tạm thời cứ tránh hiệu trưởng trước rồi tính tiếp.
Nhưng cũng không biết có phải do gần đây Hiểu Nhu đã gặp phải quá nhiều xui xẻo, ngay cả ông trời cũng không chịu nổi hay không, mà sau khi Hiểu Nhu quay về trường cô lại nghe được một tin tức khiến cô hưng phấn vô cùng.
Thầy hiệu trưởng đã rớt đài.
Đới Mạt thấy vẻ mặt khϊếp sợ của cô cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
“Ngay cả tin này mà em cũng không biết? Rốt cuộc trong mấy ngày về nhà em đã làm cái gì vậy? Hệt như hoàn toàn offline.”
Hiểu Nhu cười ngây ngô vài tiếng, tránh né đề tài này, tiếp tục truy hỏi xem tới cùng đã có chuyện gì xảy ra.
Đới Mạt bày ra vẻ mặt hóng hớt kêu Hiểu Nhu ghé sát tai lại: “Em biết cô Ngô ở thư viện đúng không? Ông xã cô ấy phát hiện cô ấy nɠɵạı ŧìиɧ với hiệu trưởng, tới trường làm ầm ĩ. Việc này ồn ào tới độ cả trường đều biết. Bên trên phái người xuống điều tra, còn tra ra rất nhiều thứ khác nữa, cho nên…”
Đới Mạt làm ra động tác cắt cổ: “Hiệu trưởng hết cứu được rồi.”
Hiểu Nhu nghe xong, trong lòng vui tới muốn nở hoa.
Thật tốt quá! Lần này cô không cần ưu sầu nữa, chỉ cần cố gắng giấu giếm chuyện giữa mình và hiệu trưởng là được. Vạn tuế!
Có vài đợt giáo huấn trước đó, cuối cùng Hiểu Nhu cũng học được cách đề phòng, vẫn luôn giữ khoảng cách nhất định với người khác phái.
Ngoại trừ không thể không thỏa mãn du͙© vọиɠ của hai tên cầm thú trong nhà ra, cuộc sống của cô có thể tính là miễn cưỡng khôi phục bình thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận