Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thực mau, Jack mở cửa, nhìn thấy cô, trên mặt lộ ra một mạt nụ cười mê người.

“Jack, giúp em chuyện này gấp.” Cô nhìn mặt hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói.

Hắn cười cười, không chút do dự gật đầu, “Không thành vấn đề.”

Hắn yêu cô, chuyện của cô liền giống như chuyện của hắn, mặc kệ cô muốn mình giúp cô gấp chuyện gì, hắn đều sẽ không màng tất cả mà trợ giúp.

Nhiều việc sâu kín thần bí đều sẽ tiến hành lặng lẽ lúc trời đêm.

Buổi tối hôm nay, Thu Tiểu Quân đi bệnh viện.

Mà Jack đi đến làng chài Thu Sương, đi đến phần mộ em gái Thu Tiểu Quân, vung tay lên, một lực thật mạnh xốc phần mộ lên, lộ ra một khối thi thể hoàn toàn thối rữa…

Buổi tới, Mạc Thiếu Đình lái xe với hy vọng thật lớn đi đến chung cư Thu Tiểu Quân.

Vì giữ gìn tình cảm của hắn và Thu Tiểu Quân, hắn thật sự tích tực, buổi sáng đã tới chung cư một lần nhưng cô không có nhà, không nghĩ buổi tối lại tới chậm một chút, Thu Tiểu Quân đã rời đi, ấn chuông cửa một hồi lâu đều không có người mở cửa.

Ách, Trục Nguyệt, em lại không có ở nhà sao? Lúc này, có phải em ở bệnh viện chăm sóc Mạc Hoa Khôi không?

Trục Nguyệt, chúng ta không cần lại bỏ lỡ nhau, có được không? Anh yêu em, anh thật sự yêu em, anh chưa từng yêu ai đến như vậy.

Biết không, em luôn là làm cho anh lo được lo mất, anh rất sợ có một ngày sẽ mất đi em.

Hắn đứng ngoài cửa, tối tăm phiền muộn, một lát sau chậm rãi xoay người, chuẩn bị rời chung cư đi bệnh viện, xem cô có phải đang ở bệnh viện chăm sóc Mạc Hoa Khôi hay không.

“Kẽo kẹt”, không nghĩ tới, hắn mới vừa quay người lại, cửa phòng Thu Tiểu Quân mở ra.

“Trục Nguyệt……” Nghe được tiếng mở cửa, hắn kích động lại vui sướng, mỉm cười nhanh chóng xoay người, chính là không tưởng được, người mở cửa không phải là Thu Tiểu Quân mà là em gái Thu Tiểu Hi, trong nháy mắt thất vọng cùng mất mát ngập đầy tim hắn.

Bạch Trục Nguyệt nhìn đến hắn, trong lòng thật cao hứng, trên mình mặc cái váy ngủ màu đỏ nửa trong suốt, nhìn đến khuôn mặt hắn tuấn khí đến bức người, ôn nhu cười nói: “Mạc tiên sinh, anh tới tìm chị em Bạch Trục Nguyệt sao?”

Ngày hôm nay cô ta vẫn luôn ẩn thân đi theo hắn, hôm nay hắn đi nơi nào, mới vừa rồi ở ngoài cửa Thu Tiểu Quân biểu lộ biểu tình gì, cô ta đều rành mạch. Thấy hắn chuẩn bị rời đi, lúc này mới linh cơ vừa động tiến vào trong phòng Thu Tiểu Quân, mặc áo ngủ vào, có ý đồ khác mà mở cửa.

“Trục Nguyệt là chị của cô?” Mạc Thiếu Đình nghi hoặc nhìn cô ta. “Hai người là chị em họ sao?”

“Em tên là Thu Tiểu Hi, là chị em ruột thất lạc nhiều năm với chị ấy.” Cô ta gợi lên khóe miệng, “Chị ấy không phải tên Bạch Trục Nguyệt, mà tên đúng là Thu Tiểu Quân.”

“Thu Tiểu Quân?”

“Đúng vậy, chị ấy kỳ thật kêu Thu Tiểu Quân.”

“Vậy à.” Hắn nửa tin nửa ngờ.

“Vào đây ngồi chờ đi, đợi chút chị em sẽ về.” Cô ta cười thật mê người, ôn nhu nói.

Mạc Thiếu Đình nghĩ nghĩ, vào phòng, ngồi trên sô pha ở đại sảnh, “Cô biết chị cô đi nơi nào không?”

“Không biết.” Cô ta làm cho hắn một ly cà phê, vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh hắn, “Uống cà phê đi.”

“Cảm ơn.” Mạc Thiếu Đình tiếp nhận cà phê, ưu nhã uống một ngụm, phát giác cô ta dựa rất gần mình, có thể ngửi được mùi nước hoa trên người cô ta, thân mình hắn liền di chuyển ra xa một chút, cùng cô ta vẫn duy trì một khoảng cách nhất định.

A, hắn còn rất chính nhân quân tử sao.

Hành động nho nhỏ này của hắn không thể nghi ngờ làm cho Bạch Trục Nguyệt càng thêm thích, càng thêm yêu, càng muốn được hắn. Thừa lúc hắn không chú ý, đầu hơi hơi uốn éo, lặng lẽ kề sát đầu hắn thổi một hơi, “hô ~”

“Ách, buồn ngủ quá.” Thật nhanh, Mạc Thiếu Đình liền thấy cực kỳ buồn ngủ, mặc kệ trong lòng cỡ nào không muốn ngủ, trên dưới mí mắt đều đã đánh nhau. Cuối cùng hai mắt nhắm lại, ngã vào trên sô pha.

Cô ta biết, trong vòng tám giờ hắn sẽ không tỉnh. Nhìn tuấn dung đang ngủ mê người của hắn, trong lòng thật mỹ miều, ngồi xổm ở cạnh sô pha, nâng tay lên ôn nhu vuốt ve khuôn mặt tuấn tú, “Học trưởng, anh biết không, anh hiện tại so với hai năm trước còn muốn soái hơn, còn có mị lực hơn.”

Nói đến đây, cô cúi đầu hôn hôn đôi môi gợi cảm, tim lập tức đập gia tốc, “Học trưởng, anh là của em, em muốn anh.” Nghĩ đến việc xảy ra kế tiếp, thanh âm cô ta trở nên khàn khàn, vừa nói vừa cởi áo ngủ, lộ ra thân thể mê người…

Bệnh viện……

“Hoa Khôi, anh có nghe được em nói chuyện không?” Thu Tiểu Quân ôn nhu cầm tay Mạc Hoa Khôi, nhìn mặt hắn, bên tai hắn tràn ngập thâm tình, “Hoa Khôi, không cần ngủ nữa, mau tỉnh lại được không? Tỉnh rồi, chúng ta cùng đi bờ biển, xem mặt trời mọc, xem mặt trời lặn, có được không?”

Những lời này nói với hắn cả trăm, cả ngàn lần, cô cũng không cảm thấy mệt.

Hiện giờ cô chỉ hy vọng hắn có thể bình an tỉnh lại, cái gì khác cô cũng không cầu.

“Hoa Khôi, chỉ cần anh tỉnh lại, em thề với anh, em sẽ không lại làm anh thất vọng, em sẽ yêu anh thật nhiều, làm cho anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này.”

“Hoa Khôi, em sẽ đem hết tình yêu của em cho anh, anh muốn em làm gì em đều nguyện ý, chỉ cần anh tỉnh lại.”

Cô cứ như vậy không biết mỏi mệt ở bên tai hắn kể ra tâm ý của mình, hy vọng cỡ nào hắn có thể lập tức tỉnh lại, ôm mình vào ngực. Chính là, trời không chiều lòng người, hắn vẫn không có cảm giác, vẫn thâm trầm yên lặng, đôi mắt sẽ không chớp, ngón tay cũng sẽ không động.

“Hoa Khôi…… Hoa Khôi……”

Thật lâu, hắn vẫn không một chút phản ứng, cô không tránh được cảm thấy thật thương cảm, trong lòng ưu thương lại khó chịu, lại muốn khóc, đôi mắt bắt đầu ẩn ẩn lệ quang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận