Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ách ~ ách a ~” Không biết vì cái gì, chỗ ngực cô đột nhiên đau lên, không chỉ có thế, còn có một loại khó chịu hít thở không thông.

Ách, ta đây là làm sao vậy? Thân thể này như thế nào lại bị khó chịu như vậy?

Cô không hiểu một chút nào, suy tư một hồi, trong miệng niệm một câu chú ngữ, tập trung tâm lực nhắm mắt lại…

Đôi mắt vừa nhắm lại, trong óc cô thật mau hiện ra cảnh Bạch Trục Nguyệt ở trong nhà mình đưa cà phê cho Mạc Thiếu Đình, thổi một hơi vào Mạc Thiếu Đình, ngay sau đó cũng hiện ra Bạch Trục Nguyệt cởi áo ngủ, trần truồng hôn lên Mạc Thiếu Đình…

Bỗng nhiên, cô mở mắt, kinh ngạc phát hiện, trán mình thế nhưng lại toát đầy mồ hôi lạnh, “Ách, Bạch Trục Nguyệt, cô sao lại có thể làm như vậy?”

Cô cũng không cảm thấy mình yêu Mạc Thiếu Đình, nhưng khi đến Bạch Trục Nguyệt sẽ làm ra chuyện này đối với hắn, trong lòng lại buồn bực đến cực điểm, nghĩ nghĩ, lập tức đứng lên, xoay người một cái nhanh chóng biến mất ở phòng bệnh.

Cô không biết, thời khắc cô biến mất đi, Mạc Hoa Khôi nằm trên giường bệnh ẩn ẩn giật giật ngón tay…

“Học trưởng… Học trưởng của em…” Hô hấp Bạch Trục Nguyệt trở nên dồn dập, chậm rãi cởi quần áo Mạc Thiếu Đình ra, đem hắn thoát y trần truồng, khóe miệng gợi lên một nét, kích động hôn môi hắn, từ từ xuống ngực…

“Bạch Trục Nguyệt, cô dừng tay.” Lúc Bạch Trục Nguyệt chuẩn bị dán thân người lõa lồ vào trên người Mạc Thiếu Đình, Thu Tiểu Quân rốt cuộc kịp thời xuất hiện, nhìn đến Mạc Thiếu Đình bị cởi hết đồ nằm trên sô pha, trong lòng tức giận đến cực điểm, “Cô làm như vậy thật quá không biết xấu hổ.”

“Thu Tiểu Quân, người quá không biết xấu hổ là cô, không phải tôi.” Đột ngột như vậy, Bạch Trục Nguyệt lúc này mới dừng lại động tác, đứng lên, phẫn hận trừng mắt với cô, “Tôi mới là Bạch Trục Nguyệt chân chính, người Thiếu Đình chân chính yêu là tôi, không phải cô.”

“Đúng vậy, xác thật tôi không phải là Bạch Trục Nguyệt.” Điểm này, cô thừa nhận, “Nhưng mà, Thiếu Đình yêu chính là con người bên trong của tôi, không phải là bề ngoài của Bạch Trục Nguyệt.”

“A, phải không?” Bạch Trục Nguyệt lộ ra cười lạnh, vẻ mặt không tin, “Ha hả, nếu ngươi nói như vậy, vậy hiện tại cô liền hủy dung đi, cô hủy dung, tôi xem Thiếu Đình còn yêu cô không.”

Hủy dung? Tầm bậy, cô Thu Tiểu Quân không phải ngốc tử, cô ta nói hủy dung liền hủy dung sao? Loại phép khích tướng này, Thu Tiểu Quân sẽ không mắc mưu đâu.

“Tôi không cần phải hủy dung.” Cô tức giận nói, ngay sau đó bước nhanh đến sô pha, nhặt quần áo trên mặt đất che lên phần quan trọng trên người Mạc Thiếu Đình. Bị Thu Tiểu Quân phá hủy chuyện tốt của mình, Bạch Trục Nguyệt có bao nhiêu tức giận, lúc này nhìn đến hành động này của cô, trong lòng càng thêm phẫn nộ, “Thu Tiểu Quân, hai năm trước, cha tôi sáng tạo cô, tôi hôm nay liền phải hủy diệt cô.” Độc ác nói xong, đôi tay duỗi ra, lập tức lộ ra mười móng tay sắc bén như dao.

Xem ra, từ lúc thành quỷ, cô ta tính tình đại biến, trở nên ác độc, máu lạnh, vô tình.

Cô ta như vậy, Thu Tiểu Quân cảm thấy không cần phải áy náy gì nữa, thân mình cấp tốc lùi về sau vài bước, triển khai hai tay chuẩn bị nghênh chiến.

“Thu Tiểu Quân, ngươi chịu chết đi!” Bạch Trục Nguyệt hét lớn một tiếng, cả người lập tức phi qua, dùng móng tay thật dài thật bén của mình cắt ngang qua mặt Thu Tiểu Quân, đồng thời muốn lấy mạng cô luôn.

Bạch Trục Nguyệt lợi hại, nhưng hiện giờ Thu Tiểu Quân cũng không thể khinh thường, ánh mắt trở nên sắc bén, thân thủ nhạy bén, linh hoạt né tránh, lại tìm đúng thời cơ gặp chiêu nào phá giải chiêu đó, sau vài lần cũng không làm cô bị thương đến một phân một hào.

Bạch Trục Nguyệt không nghĩ tới cô khó đối phó như vậy, sắc mặt đen đến đáng sợ, cô ta nghĩ nghĩ rồi dừng công kích lại, giận dữ nói: “Thu Tiểu Quân, ta tuyệt đối không tha cho ngươi, ngươi chờ đó!” Nói xong thân mình nhảy dựng lên, nháy mắt biến mất không còn thấy tăm hơi.

Cô ta đi đâu vậy? Đi tìm viện binh sao?

Nói thật, cô ta thật sự rất lợi hại, đối phó cô ta không thoải mái chút nào cả.

Thu Tiểu Quân rất muốn đuổi theo, nhìn xem cô ta rốt cuộc sẽ đi chỗ nào, nhưng nghĩ đến Mạc Thiếu Đình còn hôn mê trên sô pha, lo lắng hắn có thể xảy ra việc gì nên cô không đuổi theo nữa.

“Thiếu Đình, Thiếu Đình, anh tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh.” Cô bước nhanh đến cạnh sô pha, ngồi xổm xuống lo lắng kêu to tên hắn, một bên dùng sức lay lay bờ vai, “Thiếu Đình, anh nghe được em nói không? Mau tỉnh lại…”

Không biết Bạch Trục Nguyệt rốt cuộc làm phép gì với hắn, mặc kệ cô kêu hắn thế nào, túm lấy, lắc hắn như thế nào hắn đều không tỉnh, ngủ đến như lợn chết.

Cô nghĩ, Bạch Trục Nguyệt yêu hắn như vậy, hẳn là sẽ không thương tổn hắn. Suy nghĩ như vậy, trong lòng cô mới yên tâm được một ít, “Ách ~” cô thở dài, đem hắn trần truồng từ sô pha bế lên, đem hắn vào trong phòng ngủ.

Sáng hôm sau, Mạc Thiếu Đình lúc này mới tỉnh lại, thấy mình ngủ trong phòng ngủ Thu Tiểu Quân thì rất cao hứng. Bất quá lúc xốc chăn lên đứng dậy, hắn phát hiện mình trên người không mặc gì cả, trong lòng lại bất an, ta như thế nào lại trần truồng ngủ ở trong phòng của Trục Nguyệt?

Tối hôm qua, ta không nhìn thấy Trục Nguyệt trở về.

Bỗng nhiên, hắn nhớ rõ tới tối hôm qua người phụ nữ tự xưng là em gái củ cô ngồi dựa vào rất gần mình, mời mình uống một ly cà phê, sau đó mình lăn ra ngủ.

Ách, phải chăng là tối hôm qua Trục Nguyệt không có trở về, cô gái nhìn không giống em gái của Trục Nguyệt chút nào thấy ta lớn lên soái, đã hạ dược vào cà phê rồi làm chuyện đó với ta sao?

Nghĩ vậy, sắt mặt hắn khó coi cực kỳ, hai bên khóe miệng trễ xuống, lộ ra bộ dáng muốn khóc ra tới.

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ “kẽo kẹt” một tiếng, ngay sau đó Thu Tiểu Quân mặc áo ngủ đi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận