Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đồ dâʍ đãиɠ, chỉ nhớ chú mà không nhớ cha, ba ba đút dươиɠ ѵậŧ cho con đây!”
Giọng nói bao hàm phẫn nộ vang lên bên tai Hiểu Nhu. Hiểu Nhu cảm nhận được uy hϊếp nóng bỏng tới từ cúc hoa phía sau, bóng ma tâm lý mà cô chưa vượt qua được lại hiện lên trước mắt.
Mặt cô trắng bệch, liều mạng đẩy ba ba đang đè phía sau ra, kêu lên: “Ba ba, không có, con không có… A!!!”
Không đợi Hiểu Nhu giải thích, Trần Tuấn Sinh đã cởϊ qυầи, đĩnh dươиɠ ѵậŧ nộ trướng hùng dũng oai vệ đi tới, nhắm ngay cúc hoa phía sau Hiểu Nhu đột nhiên cắm vào.
“Không cần a!!!” Hiểu Nhu thét chói tai, nước mắt trút như đê vỡ.
“Thích bị đàn ông làm như vậy sao? Hả? Cắm chết con!” Trần Tuấn Sinh thở hổn hển va chạm bạch bạch với mông Hiểu Nhu, phối hợp với em trai, hai người một trước một sau không ngừng cắm con gái ruột của mình, sướиɠ tới gào rống không ngừng.
Khi kɧoáı ©ảʍ và xấu hổ đạt tới cực hạn, Hiểu Nhu bừng tỉnh, đầu túa đầy mồ hôi lạnh.
Cảm giác hạ thân bị xâm nhập chân thật vô cùng, Hiểu Nhu biết chắc chắn phía dưới mình đã ướt đẫm.
Đang lúc Hiểu Nhu nghĩ như vậy, cô mới kịp phản ứng, phát hiện phía dưới tiểu huyệt thật sự có cái gì đó đang ra ra vào vào.
“Em vừa nằm mơ ư?” Giọng nói réo rắt vang lên từ phía trên đầu.
“Anh!” Hiểu Nhu không tưởng tượng nổi nhìn người đàn ông đang từ trên cao nhìn xuống mình. Ngón tay anh đang câu lấy dòng nước dính nhớt sền sệt, thích ý mà không ngừng ra vào trong huyệt động của cô.
Trong căn phòng đen nhánh, cô có thể thấy đôi mắt người đàn ông sáng ngời, cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh.
Hiểu Nhu muốn thét chói tai nhưng lại bị người đàn ông bịt kín miệng lại.
Anh không chút lo lắng nói: “Em thì cứ kêu, nhưng anh phải nhắc em một câu, đoàn tàu này cách âm không tốt lắm đâu. Em nghe thử đi, ở phòng chúng ta còn có thể nghe được tiếng khóc của đứa bé ở phòng đầu tiên đây.”
Đúng như lời người đàn ông nói, trời đã tối, mọi người đều chọn lên giường nghỉ ngơi, nhưng vẫn có mấy đứa nhỏ không yên phận còn đang ầm ĩ lớn tiếng, tiếng khóc bén nhọn xuyên thấu qua thùng xe, còn có cả tiếng người phụ nữ khuyên nhủ dỗ dành và cả tiếng oán giận của những hành khác khác.
Anh buông bàn tay đang bịt miệng cô gái ra, còn có ý tốt nói: “Có cần anh mở cửa ra không?” Vừa nói anh vừa định đứng dậy.
“Không cần.” Hiểu Nhu vội vã túm tay anh lại.
Người đàn ông thực hiện được ý đồ thỏa mãn cười cười, ngón tay lại cắm vào càng sâu hơn, tùy ý quét khắp nơi trong mật huyệt mềm mại của cô, khiến dâʍ ŧᏂủy̠ chảy đầy lòng bàn tay anh.
“Em ướt thật.” Người đàn ông nghe tiếng “phốc phốc” do bàn tay ma sát với dâʍ ŧᏂủy̠ tạo ra, lại cúi đầu dán sát lên tai Hiểu Nhu lẩm bẩm dụ hoặc:
“Bé con, nói cho anh, mới vừa rồi em mơ thấy cái gì vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận