Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lưu Cầm cảm thấy rất khó hiểu. Không lâu sau, hiệu trưởng cho họ đi. Người đồng nghiệp kia có lớp nên vội vã đi sang tòa nhà khác, chỉ còn Lưu Cầm một mình đi về phía khu thay đồ. Khi gần đến nơi, một người đàn ông lướt qua cô ta. Lưu Cầm không mấy để ý, vừa đặt tay lên nắm cửa thì cánh cửa được mở ra từ bên trong.
Người phụ nữ sau cánh cửa có đôi mắt đỏ hoe, tóc tai hơi rối, cánh tay thon thả đang ôm một bộ quần áo, nhìn kỹ thì là chiếc váy múa bị xé rách. Trông thấy Lưu Cầm, sắc mặt Đàm Trinh Tịnh tái nhợt, ánh mắt lảng tránh đi nơi khác. Cô chỉ gật đầu với cô ta rồi bước nhanh ra ngoài. Lưu Cầm nhìn theo bóng lưng cô, có chút trầm ngâm. Quay lại nhìn phòng thay đồ, dù không có gì bất thường rõ rệt, nhưng bàn trang điểm và chiếc ghế đẩu dường như đã bị xê dịch.
Ngoài cổng trung tâm văn hóa, chiếc Audi A6 màu đen đã đậu sẵn. Tiểu Lý đứng đợi bên cạnh. Thấy Nhiếp Tu Tề bước ra, anh ta vội tiến đến mở cửa xe. Nhiếp Tu Tề ngồi vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi, khóe môi hơi nhếch lên, tâm trạng có vẻ rất tốt. Lúc đến đây, mặt anh còn âm u như sắp có bão, vậy mà chốc lát đã vui vẻ trở lại. Tiểu Lý không hiểu, cũng không dám hỏi. Anh ta chỉ biết rằng, sau này gặp cô giáo Đàm kia, phải khách sáo hơn nữa!
Cũng may Nhiếp Tu Tề vẫn còn chút lương tâm, không để lại dấu vết quá rõ trên người cô. Có lẽ anh cũng kiêng dè việc cô đã có chồng nên dù lúc cao hứng nhất cũng chỉ cắn nhẹ sau gáy cô, không để lại dấu răng sâu. Chỉ cần xõa tóc ra là gần như che hết được.
Đàm Trinh Tịnh tránh mặt mọi người, đến tìm hiệu trưởng xin nghỉ nửa ngày. Hiệu trưởng Vương đột nhiên trở nên dễ tính lạ thường, trong giọng nói còn có ý nịnh nọt: “Tiểu Đàm à, nếu cô thấy mệt thì cứ về nghỉ ngơi đi. Ở trường còn có giáo viên khác mà, cô không cần lo việc ở đây đâu.” Nói rồi, ông ta nhìn cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Đàm Trinh Tịnh giật mình. Cảm giác bất an mơ hồ khiến cô khó nói rõ, cứ thế lơ mơ rời khỏi trường. Hiệu trưởng Vương nhìn theo bóng lưng cô, từ tốn nói với người quản lý bên cạnh: “Thấy chưa, Tiểu Đàm là người có phúc lớn đấy.”
Người quản lý không hiểu gì, hiệu trưởng Vương cũng không giải thích thêm, chỉ thầm mừng trong lòng. Dưới trướng có một người như vậy, lo gì trường học không phát triển? Vốn tưởng Bí thư Nhiếp đến để trút giận cho con gái, nhưng giờ ông ta mới hiểu, ra là anh muốn trút giận cho người đẹp này! Nhiếp Tu Tề không nói nhiều với ông ta, chỉ có tài xế của anh đến gặp, bảo ông ta giữ chân hai giáo viên kia. Hiệu trưởng Vương là người tinh ý, vừa nhìn thấy bộ dạng của Đàm Trinh Tịnh là hiểu ngay. Chuyện này chỉ cần ngầm hiểu, không thể nói ra ngoài.
Mà cô giáo Đàm này đúng là đẹp thật, khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều, khóe mắt long lanh, eo thon dáng chuẩn, phong thái duyên dáng. Đúng kiểu phụ nữ khiến đàn ông vừa nhìn đã thương. Bình thường đứng giữa đám phụ nữ xinh đẹp khác không quá nổi bật, phải nhìn kỹ mới thấy nét duyên dáng ấy. Đừng nói là người từng trải như Bí thư Nhiếp, ngay cả ông già sắp về hưu như hiệu trưởng Vương nhìn thấy còn động lòng.
Người quản lý bên cạnh lúc này dường như cũng đã hiểu ra, hỏi nhỏ: “Hiệu trưởng, ý ông là cô giáo Đàm với Bí thư Nhiếp…?”
Hiệu trưởng Vương nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Nhưng không phải cô giáo Đàm đã kết hôn rồi ư?”
Hiệu trưởng Vương vỗ đùi: “Kết hôn rồi thì sao? Kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn mà!”
Lúc này đang là giữa trưa, nắng gắt, đường phố tấp nập người qua lại. Đàm Trinh Tịnh không đi xe buýt mà đi bộ dọc theo vỉa hè. Bộ dạng thất thần của cô khiến người đi đường chú ý, thậm chí có người tốt bụng lại gần hỏi cô có cần giúp gì không. Đàm Trinh Tịnh giật mình, ngơ ngác nhìn người đó, lắc đầu rồi lách qua. Cô cứ đi mãi, đến một góc vắng người, không kìm được nữa mà ngồi thụp xuống vệ đường, khóc nức nở một hồi lâu. Cô gọi điện cho Trương Sướng, nhưng người nghe máy lại là đồng nghiệp của anh ta, nói anh ta không có ở đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận