Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vậy mà giờ đây, anh ấy lại biết cô vì mục đích nào đó mà yêu đương với Tống Kha. Cảm giác ấy giống như thứ gì đó trắng trong thuần khiết mà mình trân trọng nâng niu lại bị một con bọ hôi hám làm vấy bẩn.

Hai người đàn ông trông chẳng giống dân đánh đấm chút nào lại lao vào quần nhau giữa cửa hàng tiện lợi lúc sáng sớm.

Nắm đấm vung ra đầy tàn nhẫn, tiếng ma sát của quần áo, tiếng va chạm của khớp xương vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Họ túm lấy cổ áo nhau, vai va vào nhau kịch liệt, như muốn nghiền nát đối phương vào tường.

Nắm đấm không thấy máu, nhưng cú nào cũng giáng thật lực lên người, tiếng va chạm trầm đục vang lên liên tiếp.

Nhân viên trực ca trong cửa hàng cũng là người trẻ tuổi, nhưng thấy hai người đánh nhau trông chẳng ai giống “gà mờ”, nên…

Cậu ta dứt khoát chọn cách gọi cảnh sát.

Cùng lúc đó, Dư Thanh Hoài đang ngồi trên xe buýt, hướng về phía bên kia thành phố.

Cô đang đến khách sạn nơi Hứa Chiêu Đệ làm việc.

Hứa Chiêu Đệ đã sớm chuẩn bị cho cô một thẻ phòng miễn phí. Đó là một khách sạn ba sao, an ninh không quá nghiêm ngặt, cô chỉ cần phối hợp với Hứa Chiêu Đệ là có thể trà trộn vào trong trót lọt.

Lúc đến nhà họ Tống, cô chỉ đeo một chiếc ba lô trên lưng, giờ rời đi, hành trang vẫn chỉ có chiếc ba lô ấy, nhẹ nhàng và thanh thản.

Những món đồ đắt tiền Tống Kha tặng, cô đều không mang theo. Cô có tiền là đủ rồi, về điểm này, cô thực lòng biết ơn Tống Kha.

Dư Thanh Hoài đến khách sạn. Điện thoại vẫn nhận được tin nhắn hẹn gặp mặt vào ngày mai, nhưng cô giả vờ như không biết, bình thản làm thủ tục nhận phòng.

Sắp xếp đồ đạc xong xuôi, cô nằm xuống chiếc giường khách sạn.

Trong phòng thoang thoảng mùi nước tẩy rửa, ga giường màu trắng vì giặt ủi nhiều lần nên có cảm giác hơi thô cứng.

Hồi ở nhà họ Tống, vì Tống Kha thích sang phòng ngủ của cô, nên cậu đã dứt khoát đổi toàn bộ đệm và bộ chăn ga sang loại hàng hiệu cậu quen dùng, chất liệu mềm mại đến mức nằm xuống là lún sâu vào êm ái.

Nhưng giờ phút này, Dư Thanh Hoài nằm trên chiếc giường thô cứng và lạnh lẽo, trong lòng lại thấy an ổn và bình tĩnh lạ thường.

Cuối cùng thì cô cũng đã bước ra khỏi nhà họ Tống.

Dù đây chỉ là một trạm dừng chân tạm thời, nhưng vẫn khiến cô an tâm hơn nhiều so với khi ở đó.

Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vọng lại tiếng xe cộ vút qua, rào rào theo tiếng gió, kéo theo những âm thanh vang vọng thật dài.

Cô trở mình, nhìn những vệt sáng hắt vào từ cửa sổ đang nhảy nhót lúc tỏ lúc mờ trên tường.

Đi đến bước đường này, chưa một khoảnh khắc nào cô cảm thấy dao động.

Yêu đương ư? Đó là phạm trù suy tính của người bình thường, không phải của cô.

Đối với cô, Tống Kha chỉ là một công cụ thuận tay, mục đích cuối cùng cũng chỉ là vì Phương Yến.

Cô không còn đường nào để đi, nhưng Tống Kha thì vẫn còn rất nhiều lựa chọn.

Cô tự nhận trong khoảng thời gian ở bên Tống Kha, cô đã bỏ ra tất cả tâm sức, cho dù ngay từ đầu cô đã mang mục đích riêng.

Cô đã cho đi tất cả những gì có thể cho, chỉ là trong đó không hề có chân tình.

Trong những khoảnh khắc cực kỳ hiếm hoi, cô cũng từng nghĩ nếu như không có Phương Yến, liệu kết cục giữa cô và Tống Kha có hoàn toàn khác đi hay không.

Nhưng nghĩ ngược lại, nếu không có Phương Yến, hai người bọn họ sẽ giống như hai đường thẳng song song, căn bản sẽ chẳng bao giờ giao nhau.

Dư Thanh Hoài là kiểu người một khi đã chọn con đường nào thì sẽ thẳng tiến không lùi đi đến cùng. Cô rất ít khi phân tích nội tâm của chính mình.

Cô cũng không thiếu tình yêu, hoặc nói đúng hơn, cô thiếu thốn quá nhiều thứ, và những thứ đó đều quan trọng hơn tình yêu rất nhiều.

Tất cả phải xem ngày mai… xem cô trong lòng Tống Kha rốt cuộc xếp ở vị trí quan trọng đến mức nào.

Cô sớm biết trong tay mình đang cầm một con dao găm. Con dao này nhân lúc đối phương không chút phòng bị, có thể đâm xuyên trái tim non nớt của chàng thiếu niên nọ.

Và cô đã chọn đúng thời điểm thích hợp nhất để đâm nhát dao này.

Hy vọng phản ứng của cậu sẽ không làm cô thất vọng.

Cô nhắm mắt lại, nhưng suốt một đêm không ngủ.

Trời vừa hửng sáng, chuông báo thức còn chưa reo cô đã tỉnh. Cô đọc sách một lúc rồi xuống lầu, ngồi trong quán trà sữa cùng Hứa Chiêu Đệ đã thay thường phục, thong thả nhai trân châu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận