Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi đại học. Dư Thanh Hoài để điện thoại ở chế độ im lặng, tắt cả rung, nhưng vì có người liên tục gọi đến nên màn hình cứ sáng lên không ngừng.

Điều này nói lên cái gì?

Dư Thanh Hoài cong mắt cười, vừa trò chuyện với Hứa Chiêu Đệ vừa nghĩ thầm.

…Nói lên rằng Tống Kha đã không đi thi đại học.

Ngày đầu tiên của kỳ thi đại học, Phương Yến đến đồn công an bảo lãnh cho con trai.

Tin tức này lan truyền nhanh chóng khiến Phương Yến mấy ngày liền không dám ló mặt đến cơ quan.

Là một lãnh đạo trong ngành giáo dục, con trai mình lại không đến trường thi mà lại vào đồn công an, chuyện này gần như khiến bà ta mất hết thể diện của nửa đời người.

Điều khiến bà ta càng thêm sứt đầu mẻ trán là trên mạng bỗng nhiên xuất hiện một bài viết, từng câu từng chữ đều ám chỉ những “chiến tích” của bà ta. Bài viết này châm biếm sâu cay, quan điểm sắc bén, lại đúng lúc học sinh là nhóm hoạt động sôi nổi nhất trên mạng, nên lượt chia sẻ tăng vọt nhanh chóng.

Chẳng bao lâu sau, cư dân mạng bắt đầu “nghe theo chiều gió”, đào bới ra danh tính của vài giáo viên được nhắc đến trong bài.

Cái tên Phương Yến cũng nhanh chóng bị chỉ điểm.

Đợi đến khi bà ta kịp phản ứng, dư luận đã lên men đến mức không thể chỉ cần “xóa một bài viết” là có thể dẹp yên.

Khi bà ta còn đang chạy vạy khắp nơi tìm cách dập tắt dư luận thì rắc rối lớn hơn đã lặng lẽ ập đến.

Tuần đầu tiên của tháng Bảy, Phương Yến nhận được điện thoại từ bộ phận kiểm tra kỷ luật, yêu cầu đến làm việc.

Bà ta còn chưa kịp suy nghĩ nguyên do, phản ứng đầu tiên chính là bài viết trên mạng kia, vội vàng liên hệ người quen để nghe ngóng tình hình.

Chỉ vài ngày sau, văn bản điều tra của tổ chức với con dấu đỏ chót đã nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của bà ta.

Ban đầu bà ta cứ nghĩ cơn sóng gió này chỉ là do bài viết kia lan truyền quá nhanh, cùng lắm thì bị cấp trên nhắc nhở nói chuyện, rất nhanh sẽ êm xuôi. Kết quả có người quen đích thân nhắc nhở bà ta: “Chuyện này không phải vấn đề dư luận trên mạng nữa, mà là có người gửi đơn tố cáo nặc danh, tài liệu đã được gửi thẳng lên cấp trên rồi, người ta đã để mắt đến bà từ lâu chứ không phải ngày một ngày hai đâu.”

Lúc này Phương Yến mới thực sự ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, bắt đầu ở nhà gọi điện thoại liên tục, tìm mọi cách nghe ngóng tin tức, nhờ vả quan hệ.

Phương Yến đang ngồi trong phòng khách, không biết đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại.

Tư thế của bà ta vẫn đoan trang như mọi khi, giọng điệu vẫn giữ vẻ khách sáo và ung dung thường thấy, nhưng lòng bàn tay đã rịn mồ hôi, sự chắc chắn về việc kiểm soát cục diện trong giọng nói đang dần bị sự nôn nóng gặm nhấm.

“Chúng ta là bạn cũ, Phương Yến tôi có khi nào thiếu nợ ân tình của ông?”

“Câu nói năm đó của ông, tôi vẫn luôn khắc ghi trong lòng. Lần này tôi thực sự gặp chút khó khăn, muốn tìm người thạo tin để nghe ngóng một chút…”

“Tôi chỉ muốn biết rốt cuộc là sai sót ở đâu. Tôi cũng không giấu gì ông, có người đã nhắc đến vài cái tên với tôi…”

Giọng bà chậm dần, đầu dây bên kia truyền đến vài từ mơ hồ. Một giây sau, đôi lông mày bà ta nhíu chặt.

“Dư Thanh Hoài?” Bà ta lặp lại một lần, như để xác nhận, lại như đang hồi tưởng.

Một lúc lâu sau bà ta mới nói: “Tôi không nhớ, chuyện đó cũng bao nhiêu năm rồi, tôi dạy qua bao nhiêu học sinh, làm sao nhớ hết được là đứa nào.”

Bà ta vừa dứt lời, sau lưng bỗng vang lên một tiếng giòn tan…

“Choang.”

Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống đất, mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi.

Tống Kha đứng sững giữa phòng khách, trên tay vẫn còn vương những giọt nước, như chưa kịp phản ứng với những gì vừa xảy ra, chỉ kinh ngạc nhìn bà ta, sắc mặt trắng bệch.

Trận đánh nhau với Đường Thừa Duệ đã khiến cậu bị thương khá nặng, nhưng vì Tống Kha là người ra tay trước, cộng thêm nhà họ Tống không muốn làm lớn chuyện nên cậu phải dưỡng thương ở nhà. Mối quan hệ giữa cậu và cha mẹ đã rơi xuống điểm đóng băng, dù sống chung dưới một mái nhà nhưng cả ngày hai bên cũng chẳng nói với nhau câu nào.

Tống Kha ngồi xổm xuống nhặt những mảnh vỡ thủy tinh, cạnh sắc nhọn cứa vào đầu ngón tay nhưng cậu hoàn toàn không có cảm giác đau đớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận