Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối năm vừa bận rộn với công việc ở văn phòng luật, cô vừa phải chuẩn bị hồ sơ, bổ sung giấy tờ, đi khám sức khỏe, làm công chứng dịch thuật, bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Cô không hề hay biết, có một đôi mắt vẫn luôn dõi theo cô từ trong bóng tối…

Tống Kha cảm thấy mình đã biến thành một bóng ma, một hồn ma lẩn khuất.

Cậu phải nhờ người điều tra mới biết được chỗ ở của Dư Thanh Hoài.

Lần đầu tiên đến văn phòng luật đó, cậu thậm chí còn tưởng mình tìm nhầm chỗ, nơi đó rất sang trọng, chẳng giống nơi Dư Thanh Hoài có thể làm việc chút nào.

Trong ấn tượng của cậu, Dư Thanh Hoài vẫn chỉ là cô gái cắm cúi học thuộc lòng bên những cuốn giáo trình.

Cậu không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Dư Thanh Hoài làm việc ở đây, cậu còn nghĩ có khi nào cô đang làm “cô nấu bếp” ở chỗ này không.

Ban đầu cậu định trực tiếp dùng quan hệ để cô mất việc, khiến cô không thể dung thân ở bất cứ nơi nào nữa.

Cậu muốn cô phải trả giá đắt.

Nhưng cuối cùng không biết khoảnh khắc nào đã khiến cậu đổi ý, cậu muốn đến xem cô một chút.

Xem Dư Thanh Hoài có giống cậu không, sống thảm hại, chật vật, mất cân bằng, lún sâu trong vũng bùn giống như chính bản thân cậu vậy.

Kết quả cảnh tượng nhìn thấy lại hoàn toàn trái ngược với mong đợi của cậu.

Hôm đó cô đang tham gia cuộc họp thường kỳ của nhóm.

Phòng họp của văn phòng luật được ngăn bằng kính toàn bộ, từ bên ngoài có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong.

Trên bàn bày đầy tài liệu, sổ tay và laptop đang mở. Nội dung cuộc họp được chiếu lên bức tường trắng, dù không nghe thấy tiếng nhưng có thể thấy mấy người đang lần lượt phát biểu.

Dư Thanh Hoài đang ghi chép, thỉnh thoảng chen lời.

Cô dường như đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ dịu dàng khi ở nhà họ Tống. Cô sắc sảo và nghiêm túc, vẻ mặt chăm chú không thua kém gì những lúc Tống Kha thấy cô làm bài tập trước kia.

Cô không hề lạc lõng trong văn phòng luật, mà như thể đã ở đây từ rất lâu. Cô như sinh ra để thuộc về nơi này, một nơi làm việc bình tĩnh, trật tự, lý trí, không có tình người mà chỉ có những điều khoản.

Tống Kha nhìn thấy sau khi cô nói xong, vị luật sư lớn tuổi ngồi đối diện khẽ gật đầu, rồi đẩy kính, nghiêng người nhìn về phía cô, ra hiệu cô tiếp tục bổ sung. Hai đồng nghiệp bên cạnh cũng đang ghi chép, thần sắc mang vẻ ngầm đồng tình.

Tống Kha đứng bên kia đường, nhìn bóng dáng cô sau bức tường kính.

Cậu vốn muốn xông vào, hỏi cô dựa vào đâu mà có thể điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra như vậy, nhưng không biết tại sao, cậu lại lùi bước.

Một lần lùi bước ấy, rồi thành thói quen.

Cậu thậm chí không liên hệ với luật sư Vương mà trực tiếp thông qua quan hệ tìm đến đối tác của văn phòng luật.

Tống Kha dùng một lý do đơn giản: “Muốn mượn môi trường yên tĩnh của quý sở vài ngày, tiện thể quan sát cách vận hành của ngành.”

Văn phòng luật sắp xếp cho cậu một phòng làm việc riêng, vách kính bên trong được dán phim một chiều, từ trong có thể nhìn rõ bên ngoài, nhưng bên ngoài không thấy được cậu.

Góc độ đó vừa vặn đối diện với chỗ ngồi của Dư Thanh Hoài.

Ngày nào cậu cũng đến, chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy cô.

Cảnh cô cúi đầu viết chữ, nhìn máy tính, nghe điện thoại liên tục, trao đổi với đồng nghiệp, sắp xếp từng chồng tài liệu giấy tờ, tất cả đều lọt vào tấm kính phản quang kia.

Dư Thanh Hoài quả thực không còn là người con gái luôn đứng trước bếp lò, quen cúi đầu trước người khác giống như trong ký ức của cậu nữa.

Sự ung dung của cô, tư duy mạch lạc, cử chỉ cẩn thận tỉ mỉ, làm việc đâu ra đấy.

Cậu nhìn cô bước vào văn phòng luật khi trời còn chưa sáng tỏ, lại nhìn cô tắt đèn rời đi cuối cùng trong màn đêm.

Tâm trạng cậu dần trở nên phức tạp.

Cậu không muốn thừa nhận mình vẫn còn yêu Dư Thanh Hoài, và đến tận bây giờ vẫn bị cô thu hút.

Cậu tự nhủ với bản thân, việc quan sát Dư Thanh Hoài như thế này chỉ là để tìm cơ hội, giáng cho cô một đòn chết ngay.

Cậu nhất định phải khiến cô hiểu cái giá của việc lừa dối cậu là gì.

Nhưng cậu mãi vẫn không ra tay.

Sự chần chừ của cậu biến cậu thành kẻ nhìn trộm bị giam cầm trong bóng tối, một kẻ bị dằn vặt qua lại giữa yêu và hận.

Cho đến một ngày, cậu lại theo cô về nhà, nhìn thấy một người đàn ông đang đợi dưới lầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận