Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai bầu ngực trắng như tuyết bị bại lộ ở trước mắt anh, hai luồng thịt tròn trịa bị áo lót màu xanh ngọc bao lấy đến dựng thẳng, yết hầu anh không khỏi lăn lăn, anh cảm thấy bụng dưới mình đang thắt lại.

Anh dúi đầu vào trước ngực cô, hô hấp càng ngày càng gấp.

Tay Đào Đào luồn vào mái tóc mềm của anh, dụ dỗ anh, “A Thác… Anh muốn ăn nó sao?”

Chỉ sau giây tiếp theo, cô còn chưa kịp phản ứng thì ngực đã truyền đến một trận đau đớn.

Thời Thác há miệng, cắn lên cái vú trắng nõn tròn trịa của cô.

Cô gái trong ngực run lên.

Lực cắn của anh cũng không nhẹ, một ngụm cắn xuống ngực trong nháy mắt ngực đã đỏ lên.

Thời Thác buông cô ra rồi nhìn chằm chằm vào dấu hôn mình để lại, anh không kiềm chế được duỗi đầu lưỡi ra liếm liếm.

“Ưm ——”

Trước ngực truyền đến cơn đau đớn xen lẫn với cảm xúc ướt át của đầu lưỡi, giờ đây cô như bị băng sơn và núi lửa bao lấy, nó kích thích cô nức nở một tiếng.

Tê tê dại dại, cảm xúc hỗn độn này khiến thân thể cô cứng đờ ra, tuy nhiên nó cũng khiến cô thấy rất thoải mái.

Đào Đào có cảm giác bụng nhỏ giống như siết chặt lại, có thứ gì từ trong cơ thể cô, chảy ra.

Lúc này Thời Thác đưa tay kéo áo lót cô xuống, lúc môi anh đang di chuyển xuống thì thấy một bên ngực cô có một cái ấn ký màu hồng đào, anh nheo mắt lại nhìn nó.

Anh đừng động tác lại nhìn vào cái ấn ký kia một hồi.

Đào Đào thấy anh bất động, trước ngực cũng không còn có cảm giác gì cô không khỏi cúi đầu nhìn anh.

“A Thác, làm sao vậy…”

Chàng trai ở trên cái ấn ký kia cọ cọ, ngay sau đó ngẩng đầu lên, đôi mắt màu nâu nhạt đọng lại một tầng hơi nước, môi mỏng cũng trở nên sóng sánh, “Bớt sao?”

Đào Đào sửng sốt, qua một lúc lâu cô mới hiểu anh đang nói gì.

Cô mỉm cười, duỗi tay sờ tóc của anh, “Dạ, mẹ em nói vì cái bớt này càng lớn càng giống một quả đào cho nên mới đặt cho em cái tên này.”

Đào Đào.

Trên người cô, có một trái đào.

Thời Thác nghe vậy câu môi, hôn lên cái bớt kia dịu đang nói, “Nhóc con thật xinh đẹp.”

Đào Đào ngồi ở trên cửa sổ, cảm thấy cả người đều nóng lên.

Cô không biết cả người mình nóng lên là do những hành động khi nãy hay là do lời nói này của anh.

Nhóc, con, sao?

Gương mặt cô gái đỏ ửng, khóe mắt có chút ướt, “A, A Thác, em rất nhỏ* sao?”

[* nguyên văn Tiểu Gia Hoả, “tiểu”= nhỏ]

Thời Thác đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó mới hiểu ra ý tứ trong lời của cô không khỏi cười ra tiếng.

Chàng trai cúi đầu xuống vùi vào trước ngực cô lần nữa, hôn cô, “Không nhỏ, tay anh vừa vặn cầm đủ.”

Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, không khỏi oán trách anh, “Vậy sao anh nói em “tiểu” ?”

Thời Thác bị ngữ khí này của cô làm cho vui vẻ, há miệng cắn lên trên viên đậu đỏ của cô.

“Ưm a, đau…”

“Gọi em là nhóc con, không phải nói em nhỏ, mà là vì,” anh dừng lại, rồi sau đó ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực nhìn cô không chớp mắt.

“Vì sao ạ?”

Cô gái đang ngồi ở trên cửa sổ, trước ngực có ba bốn cái cúc áo bị mở lộ ra một nửa bầu ngực tròn trịa có vài dấu đỏ đỏ, gương mặt nhỏ thì ửng đỏ, môi sưng tấy trông rất tội nghiệp.

“Vì em là nhóc con của anh.”

Đào Đào thấy trái tim có chút gì đó lạ lạ. Giống như, có chút thích anh gọi mình như thế.

Cô mỉm cười thò lại gần ôm lấy cổ anh như đang làm nũng, “Dạ, em là nhóc con của A Thác.”

Thời Thác thấy cô cười vui vẻ như vậy một nửa trái tim như bị tan chảy.

Đáng yêu như vậy, ai có thể chịu được cơ chứ.

Nghĩ đến đây, anh cúi đầu xuống một lần nữa, một tay nắm lấy vú của Đào Đào lên, môi mỏng mở ra ngậm lấy viên đậu đỏ kia.

“A ——”

Đào Đào bị hù cho ngẩng đầu lên, đôi mắt đang say đắm nheo lại, hô hấp không còn đều nữa.

“A Thác…”

Thời Thác chôn mặt ở trước ngực cô như là một đứa trẻ đang uống sữa, mút cắn vú cô đến phát ra tiếng nước “tấm tắc”.

Qua một hồi lâu, Đào Đào giống như không thở được nữa anh mới dừng lại chôn mặt ở hõm cổ cô thở phì phò.

Cô đưa đôi tay bé nhỏ của mình lên xoa cái gáy anh, hai mắt ngấn lệ.

Nó có chút đau, nhưng mà cũng rất thoải mái.

Thời Thác ôm người từ trên cửa sổ xuống, anh để đôi chân của Đào Đào quấn lấy eo mình, cả người dán vào cô giọng nói như có như không, “Nhóc con, anh cứng.”

Ở tư thế này chỗ kia của anh vừa vặn chạm vào giữa chân cô, không cần anh phải nói rõ cô cũng biết anh đang nói cái gì.

Đào Đào chui vào ngực anh hít hít cái mũi nhỏ giọng trả lời anh, “Nó đang cộm vào người em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận