Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kể từ đêm hôm đó, Tống Kha gần như giam lỏng cô. Đây đã là ngày thứ ba.

Cậu không cho cô ra ngoài, tịch thu điện thoại, ăn uống đều gọi đồ ship.

Cậu thường dùng đôi mắt từng khiến bao cô gái si mê để nhìn cô đầy phẫn nộ, nhưng chẳng được bao lâu, cơ thể cậu lại phản bội lại ánh mắt ấy.

Cậu sẽ đè cô xuống, hết lần này đến lần khác đòi hỏi.

Cậu quấn lấy cô bất kể ngày đêm.

Trước khi ngủ, cậu nhất định phải xâm nhập vào cơ thể cô, ngay cả khi nửa tỉnh nửa mê cũng phải cử động để xác nhận sự tồn tại của cô.

Và vào mỗi sáng sớm, thứ tỉnh dậy trước cả ý thức của cậu chính là dục vọng. Mắt còn chưa mở, hông cậu đã bắt đầu chậm rãi đẩy vào.

Chỉ những lúc này, Dư Thanh Hoài trong cơn ngái ngủ mới tỏ ra ngoan ngoãn lạ thường. Cô sẽ vô thức rên rỉ khe khẽ, thậm chí còn hơi hùa theo cậu.

Điều đó khiến cậu hoảng hốt, như thể quay lại thời gian họ còn yêu nhau.

Những lúc ấy, cậu lại cảm thấy một niềm hạnh phúc đáng xấu hổ.

Tống Kha cảm thấy mình hết thuốc chữa rồi.

Dư Thanh Hoài cũng nghĩ vậy.

Cô bắt đầu lên kế hoạch bỏ trốn.

Đầu tiên cô giả vờ chấp nhận tất cả, tỏ ra như đã bị thuần phục.

Thỉnh thoảng cô còn nấu cơm cho Tống Kha, nhưng chỉ là những bát mì đơn giản. Tống Kha đặt mua rất nhiều nguyên liệu ngon, cô không hề động đến mà chỉ nấu mì.

Thế là vào rất nhiều buổi sáng sớm hay chiều tà, Dư Thanh Hoài bước ra từ căn bếp nhỏ cũ nát, đặt hai bát mì lên chiếc bàn tròn lung lay sắp đổ, nơi duy nhất trong phòng có thể dùng làm bàn ăn.

Sau đó cô cắm cúi ăn phần của mình.

Chỉ vài phút sau, Tống Kha cũng sẽ bước tới, đứng trước bàn nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt mà cô không hiểu và cũng không muốn hiểu.

Rồi cậu sẽ cúi đầu, ngồi xuống ăn sạch bát mì nước suông nhạt nhẽo mà trước đây cậu tuyệt đối không thèm ngó ngàng tới, không bỏ sót một sợi nào.

Những ngày như vậy kéo dài bao lâu, Dư Thanh Hoài cũng không rõ nữa.

Cô không biết ngày tháng, chỉ có thể dựa vào mặt trời mọc lặn ngoài cửa sổ để ước lượng thời gian.

Nhưng khi mặt trời trốn sau mây suốt mấy ngày liền, đến cách tính giờ nguyên thủy nhất ấy cũng vô hiệu.

Vào một ngày âm u không có nắng, sau khi làm tình với Tống Kha xong, cô đi tắm. Cô xả nước lạnh từ đầu xuống chân, xối đến ướt sũng, người run lên cầm cập.

Cô biết rõ sức khỏe của mình vốn dẻo dai, không dễ ốm.

Nhưng Tống Kha đòi hỏi quá nhiều.

Mấy ngày nay cô đã lên đỉnh vô số lần trên giường, trên chiếc ghế sofa cũ kỹ kêu cọt kẹt, trên nền xi măng lạnh lẽo…

Cô như con cá mắc cạn trên bờ.

Đã lâu không ra ngoài, không thấy ánh mặt trời, tâm trạng u ám, cơ thể cô lúc này có thể nói là suy nhược.

Hơn nữa cô còn canh cánh trong lòng nỗi lo, chỉ thiếu một bước nữa thôi là cô có thể rời khỏi đây, đến một đất nước khác bắt đầu cuộc sống mới.

Thời gian trôi qua càng lâu, cô càng sốt ruột.

Nhưng cô không thể để lộ ra ngoài, dù chỉ một chút cũng không được.

Vì thế sau khi dội nước lạnh xong, cô không ra ngay mà đứng ở cửa nhà vệ sinh một lúc, để gió lạnh thốc vào làn da ướt đẫm, cho đến khi Tống Kha không thấy cô đâu mới đi tìm.

Cô giả vờ như vừa tắm xong, cố nén cơn run rẩy bản năng, quấn khăn tắm, điềm nhiên đi theo Tống Kha ra ngoài.

Ơn trời, đến nửa đêm cô bắt đầu sốt nhẹ.

Tống Kha là người phát hiện ra trước. Dư Thanh Hoài từng nghĩ, đợi Tống Kha ngủ say cô sẽ trốn đi.

Nhưng sau nhiều lần giả vờ ngủ, cô phát hiện chỉ cần mình hơi động đậy, Tống Kha sẽ mở mắt trừng trừng nhìn cô như loài thú săn mồi ban đêm.

Dư Thanh Hoài nghi ngờ Tống Kha không hề ngủ, cô cũng không biết rốt cuộc anh có ngủ hay không.

Nhưng giờ chuyện đó không quan trọng nữa. Cô nghe thấy Tống Kha gọi điện thoại giục bác sĩ đến căn phòng trọ nhỏ bé của cô. Lúc này cô cũng không quên kế hoạch của mình, đầu óc cô vẫn tỉnh táo, luôn luôn tỉnh táo.

Cô giả vờ đau bụng dữ dội, ôm bụng lăn lộn trên giường.

Mồ hôi túa ra vì sốt khiến cơn đau của cô trông rất thật.

Hồi trước đi làm thêm ở quán ăn, cô từng chứng kiến một nữ đồng nghiệp bị viêm ruột thừa cấp.

Lần đó chính cô đã cõng cô gái ấy chạy ra đường bắt taxi đến bệnh viện, nên bác sĩ chẩn đoán thế nào, triệu chứng biểu hiện ra sao, cô đều nhớ như in.

Bình luận (0)

Để lại bình luận