Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế nên lần này cô diễn rất đạt.

Khi Khâu Xa Sinh nhận được điện thoại của Tống Kha, ông cứ tưởng vị khách hàng lâu năm này gặp chuyện gì lớn lắm.

Giọng điệu đó không giống như bị bệnh hay khó chịu thông thường, mà giống như có án mạng xảy ra.

Nhưng Tống Kha không nói nhiều, chỉ ngắn gọn đọc địa chỉ rồi bồi thêm một câu: “Đến ngay lập tức.”

Là bác sĩ riêng, Khâu Xa Sinh quanh năm phục vụ vài khách hàng cố định, toàn lui tới những nơi sang trọng quyền quý. Đã lâu lắm rồi ông không đến những khu tập thể cũ kỹ thế này, càng không ngờ Tống Kha lại xuất hiện ở đây.

Ông đã một thời gian không gặp Tống Kha. Cái vòng tròn này bé lắm, chuyện nhà họ Tống ông cũng nghe loáng thoáng, nhưng chỉ biết kết quả chứ không rõ quá trình.

Đây là lần đầu tiên ông gặp lại Tống Kha sau biến cố.

Không thể nói rõ thay đổi ở đâu, chỉ cảm thấy khí chất trên người cậu đã khác, từ một thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân, phong thái ung dung tự tại, biến thành một người đàn ông với sự sắc bén ẩn sâu trong xương tủy.

Lúc khám bệnh, Tống Kha không nói một lời, cứ đứng kè kè bên cạnh, khoảng cách rất gần.

Cậu không làm gì, thậm chí không giục giã câu nào, nhưng lại khiến Khâu Xa Sinh áp lực vô cớ.

Đến mức ông chẳng còn tâm trí đâu mà thắc mắc người phụ nữ đầu bù tóc rối, trông rất đỗi bình thường đang nằm trên giường kia có quan hệ gì với Tống Kha mà khiến cậu căng thẳng đến thế.

Ông hoàn toàn không liên hệ người phụ nữ trước mặt với cô người hầu nhà họ Tống năm xưa.

Ông theo bản năng nhẹ tay hơn, lời nói cũng thận trọng hơn ngày thường vài phần.

Cuối cùng Dư Thanh Hoài được đưa đến bệnh viện tư nhân ở trung tâm thành phố.

Cô được sắp xếp vào phòng bệnh VIP đơn. Y tá bảo trong lúc chờ bác sĩ gây mê đến, người nhà cần ký giấy cam kết rủi ro trước phẫu thuật.

Tống Kha đành phải theo bác sĩ rời khỏi phòng bệnh đi làm thủ tục.

Cậu đi rất nhanh, nhưng khi quay lại thì phòng bệnh đã trống không.

Y tá vừa bước vào vội vàng giải thích: “Bệnh nhân bảo buồn nôn quá, muốn ói, không muốn tôi ở trong phòng…”

Nhưng người đàn ông kia dường như chẳng nghe thấy cô ta nói gì.

Cậu đứng ở cửa, nhìn chiếc giường bệnh trống rỗng, chôn chân tại chỗ hồi lâu.

Y tá chỉ thấy cậu mặt không cảm xúc bước đến bên giường bệnh, như bị ai rút mất xương sống, không đứng vững nổi, hai tay phải chống xuống giường.

Góc nhìn của cô ta chỉ thấy được đôi bàn tay thon dài mạnh mẽ ấy đang từ từ siết chặt lấy một góc ga giường, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá độ.

Cậu nhìn chằm chằm về phía đầu giường, bất động, như thể cuối cùng đã hiểu ra điều gì.

Rất lâu sau cậu mới cúi đầu, chậm rãi mở miệng, như nói với không khí, lại như đang tự nói với chính mình: “… Đồ lừa đảo.”

Dư Thanh Hoài vừa ra khỏi bệnh viện liền tìm ngay đến luật sư Vương.

Do cần làm quen với các vụ việc ở nước ngoài và hỗ trợ luật sư Vương xử lý hồ sơ, nên có một thời gian cô thường xuyên lui tới nhà luật sư Vương, thỉnh thoảng muộn quá còn ngủ lại.

Cô kể lại đầu đuôi sự việc cho người phụ nữ lớn tuổi hơn mình rất nhiều này.

Vương Vang nghe xong, nhìn quầng thâm mắt và sắc mặt tiều tụy của Dư Thanh Hoài, không nói gì nhiều, chỉ bảo cô đi tắm rửa cho “trôi hết vận đen”, rồi đưa cho cô bộ quần áo sạch sẽ, giục cô đi ngủ một giấc thật ngon.

Tất cả quá khứ, bao gồm cả Tống Kha, dường như đều bị cuốn trôi đi như lời luật sư Vương nói.

Cô không nhìn lại phía sau, không đào sâu vào chuyện đúng sai khi tiếp cận Tống Kha, vai diễn mình đã đóng, hay bao nhiêu chân tình đã trao đi.

Cô chỉ một lòng hướng về phía trước. Cô chỉ muốn bước tiếp.

Khi đeo ba lô cùng luật sư Vương đi trong sân bay, tâm trạng cô đã hoàn toàn khác so với lần trước.

Đi qua từng cửa ra tàu bay, nhìn tên các điểm đến nhảy múa trên bảng điện tử, trong lòng cô nhen nhóm một ý niệm: Những nơi này, có lẽ một ngày nào đó mình đều có thể đặt chân đến. Đó không phải là ảo tưởng, mà là điều hoàn toàn có thể trở thành hiện thực.

Hiện tại cô đã có một nghề để nuôi sống bản thân, cô vẫn đang không ngừng trau dồi kỹ năng đó, cô còn học được một ngôn ngữ mới, ngôn ngữ dẫn lối đến một thế giới khác.

Nếu đủ nỗ lực, cô thậm chí có thể học thêm ngôn ngữ thứ ba, thứ tư.

Bình luận (0)

Để lại bình luận