Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Món Quà Bất Ngờ Và Sự Cố Đêm Giáng Sinh
Ăn tối xong, hai người ngồi bên lò sưởi, Sắc Vi tựa đầu vào lòng Tử Hiển, lười biếng tận hưởng sự bình yên.
“Nhắm mắt lại nào,” cô ra lệnh.
Hắn ngoan ngoãn làm theo. Cô đặt hộp quà vào tay hắn. “Giáng sinh vui vẻ, đồ ngốc.”
Hắn mở mắt, nhìn chiếc cà vạt lụa màu xám tro tinh tế nằm trong hộp. Ngón tay hắn run run vuốt ve lớp vải mát lạnh. Hắn biết cô bận rộn thế nào, vậy mà vẫn dành thời gian tự tay làm cái này cho hắn.
“Anh thích không?”
“Thích. Rất thích.” Hắn hôn lên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự cảm động.
“Thế quà của em đâu?” Cô xòe tay ra, vòi vĩnh.
Hắn lấy từ túi quần ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong là một đôi bông tai hình hoa tường vi bằng bạch kim đính kim cương nhỏ xíu, tinh xảo vô cùng.
Sắc Vi sững sờ. Cô biết giá trị của nó. Với một học sinh trung học không có thu nhập như hắn, đây là cả một gia tài.
“Cậu… cậu lấy tiền đâu ra?” Cô nghiêm mặt hỏi, giọng run run. “Cậu lại đi làm thêm chui phải không?”
“Anh dạy kèm cho em trai một người bạn,” hắn thú nhận, giọng lí nhí. “Anh muốn tặng em một thứ xứng đáng với em.”
Sắc Vi nhìn hắn, vừa giận vừa thương. Đồ ngốc này, lòng tự trọng của hắn cao ngút trời. Hắn không muốn dùng tiền của cô để mua quà cho cô.
“Đeo cho em đi,” cô nói, giọng dịu lại.
Hắn cẩn thận đeo bông tai cho cô. Ánh kim cương lấp lánh tôn lên làn da trắng muốt và khuôn mặt kiều diễm.
“Đẹp không?”
“Đẹp lắm. Em là đẹp nhất.”
Không khí lãng mạn dâng cao, hai đôi môi tìm đến nhau. Nụ hôn ngọt ngào nhanh chóng biến thành màn ân ái nóng bỏng ngay trên tấm thảm lông trước lò sưởi. Quần áo bị vứt tứ tung, tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng củi nổ lách tách trong lò.
“A Hiển… mạnh nữa…” Sắc Vi rên lên, quấn chặt chân quanh hông hắn.
Đúng lúc cao trào đang dâng lên đỉnh điểm, cánh cửa căn hộ đột nhiên bật mở.
“Két…”
Tiếng giày cao gót nện trên sàn gỗ vang lên khô khốc. Một giọng nói phụ nữ lạnh lùng, uy nghiêm vang lên, làm đông cứng mọi cảm xúc:
“Hai người… đang làm cái trò gì thế này?”
Sắc Vi và Tử Hiển cứng đờ người, quay đầu lại.
Đứng ngay cửa, với vẻ mặt sững sờ và giận dữ tột độ, là mẹ của Sắc Vi – bà Hà Bội Dung. Và đằng sau bà, là bóng dáng nghiêm nghị của cha cô – ông Thạch Kính Nhất.
“Bất ngờ” đêm Giáng sinh mà mẹ cô nhắc đến trong điện thoại… hóa ra là thế này đây. Một thảm họa thực sự bắt đầu.
Tử Hiển vội vàng kéo chăn che kín cơ thể trần trụi của Sắc Vi, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, che chắn cô sau lưng mình, sẵn sàng đối mặt với cơn bão tố từ gia đình ập đến.
Đêm Giáng sinh an lành bỗng chốc hóa thành đêm phán xét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận