Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Khôi cùng mẹ Hạ Tiểu Thỏ đang ở đài phát thanh? Bọn họ làm sao biết mình sẽ tới Dương quốc? Bọn họ làm sao nghĩ ra phương pháp này để tìm mình?

Chuyện này làm cho Thu Tiểu Quân khiếp sợ không thôi, cô cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, mày nhíu nhíu lại, cô đã quên mất câu chuyện kinh dị vừa nghe mà muốn ngừng thở muốn xem Mạc Hoa Khôi nói gì với mình.

“Trục Nguyệt, anh biết em còn một tên khác là Thu Tiểu Quân, đêm nay em muốn anh gọi em là Trục Nguyệt, hay là Tiểu Quân… Trục Nguyệt, tối hôm nay anh rất muốn gọi em là Tiểu Quân… Tiểu Quân, anh thật sự rất thích em, thật sự rất yêu em…”

“Tiểu Quân, anh thích em, thích đến nỗi anh chính mình cũng không thể tưởng tượng được. Anh yêu em, yêu đến nỗi chính mình cũng cảm thấy mình như kẻ điên, như là một nô lệ với tình yêu này… Tiểu Quân, cho chúng ta một cơ hội, có được không? Anh hy vọng, mối quan hệ của chúng ta có thể có một khởi đầu mới… Cho dù em có nghe được lời này hay không, đêm nay, anh sẽ chờ em ở bãi biển đẹp nhất Dương quốc… Tiểu Quân, anh yêu em, đêm nay chúng ta không gặp không về…”

Không biết vì sao, cô cảm thấy thanh âm của hắn truyền qua radio lúc này cực kỳ dễ nghe, có điểm khàn khàn, có điểm trầm thấp, có điểm thương cảm, lại ẩn theo điểm hy vọng. Nghe được, trong lòng cô cực kỳ ê ẩm, mũi cũng ê ẩm, mắt đã không biết khi nào thật ướt, nước mắt chảy xuống cũng không biết. Cô chỉ biết, mình không thể hình dung tâm tình lúc này của mình là như thế nào, nói trăm mối cảm xúc ngổn ngang cũng đúng, nói ngũ vị tạp trần cũng đúng, nói rung động cũng không sai.

Hoa Khôi, em đã từng làm anh thương tâm như vậy, làm chuyện có lỗi với anh như vậy, vì sao anh còn cố chấp yêu em, thích em?

Hoa Khôi, anh muốn em làm thế nào mới được? Anh biết không, em không phải là người, nếu chúng ta ở bên nhau, một ngày nào đó, anh sẽ biết em là một nữ quỷ không ra cái gì, lúc ấy em sẽ làm anh thất vọng, em không đáp ứng được sinh hoạt anh muốn, cả đời em cũng không có cách nào cho anh một đứa con, không cách nào cho anh được một tương lai hoàn mỹ.

Cô đau khổ, tình yêu này đối với cô là ngọt ngào cùng cảm động, cũng là thống khổ cùng dày vò.

Trong radio đã không còn thanh âm của nữ phát thanh viên, không có giọng Hạ Tiểu Thỏ, cũng như tiếng của Mạc Hoa Khôi, toàn bộ thư phòng trở nên im ắng, nặng nề.

Yên tĩnh như vậy, tâm cô vẫn không bình tĩnh được. Trong đầu vẫn vang lên giọng tin của hắn, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, tâm cứ nghĩ đến hắn, nhớ đến hắn, giọng hắn trong radio vẫn còn như nhẹ nhàng vang lên bên tai cô, dịu dàng mà lại thật sâu gõ vào tâm cô chỗ sâu nhất.

Dần dần có hai thanh âm quanh quẩn trong cô.

Một cái nói: nếu không đem lại hạnh phúc cho hắn, không cần lại đi làm phiền hắn nữa.

Cái kia nói: đi theo tiếng gọi của trái tim mình đi, quý trọng hiện tại, quý trọng lúc này, hưởng thụ quá trình, không cần suy nghĩ nhiều đến kết quả.

Chính mình, nên nghe ai đây?

Trong mắt đang đong đầy nước mắt, cô bỗng nhiên cảm thấy mình hẳn là nên đi theo tiếng gọi con tim, trong tim mình, giờ này khắc này thật sự rất muốn đi đến gặp hắn, nhào vào lòng ngực của hắn, cho hắn biết, hắn yêu mình, thích mình, mà mình cũng đồng dạng, yêu hắn, thích hắn.

Đúng rồi, chính là như vậy, hắn muốn gặp mình như vậy, nếu mình tối nay không đến bờ biển gặp, hắn nhất định sẽ rất khổ sở.

Trước kia mình đã làm hắn khổ sở rất nhiều lần, lần này mình không muốn làm hắn khổ sở nữa.

Cô rốt cuộc nghĩ thông suốt, mặt vẫn đầy nước mắt, cười một cái, cầm cái radio kia, tốc độ phi thật mau chạy ra khỏi phòng…

Hoa Khôi, em tới đây, chờ em, chờ em…

Bãi biển đẹp nhất Dương quốc cách đài phát thanh không xa. Nơi đó phong cảnh tú lệ, gió biển mát lạnh, ban ngày, mặt biển ranh rì, thường xuyên sẽ có hải âu bay lượng, cũng thường xuyên có cá heo kết đội chơi đùa nhảy lên khỏi mặt nước.

Từ cao ốc đài phát thanh đi ra, Mạc Hoa Khôi một mình đi tới nơi này, trước đó đã dặn mua một bó 99 hoa hồng đỏ.

Trục Nguyệt, anh rất nhớ em, nghĩ tới ôm em thật chặt, nghĩ tới nắm tay em cùng em tản bộ, còn có, tưởng tượng hôm em thật điên cuồng.

Trục Nguyệt, buổi tối hôm nay em sẽ xuất hiện trước mặt anh, tới nơi này gặp anh sao?

Trục Nguyệt, xuất hiện trước mặt anh đi, nếu em có thể xuất hiện trước mặt anh, em muốn anh làm gì cũng được.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đêm càng thêm sâu, không biết khi nào, gió biển ấm áp mát mẻ cũng đã trở nên rét lạnh.

Trục Nguyệt, em sẽ không tới, phải không?

Trục Nguyệt, em có nghe được lời anh nói với em qua radio không? Lúc này em ở đâu, đang làm gì?

Trục Nguyệt, tới nơi này gặp anh đi, anh cầu em, anh muốn gặp em, điên cuồng muốn thấy em. Em biết không, anh nhớ em đến phát điên mất rồi, nếu em không tới, anh có lẽ sẽ khó chịu đến chết.

Trục Nguyệt, em rốt cuộc có thể đến hay không?

Quá trình chờ đợi làm con người ta cảm thấy lo âu cùng bất đắc dĩ, thời gian cũng như dài hơn khi chờ đợi một cái gì.

Đã là rạng sáng, người phụ nữ hắn yêu mến vẫn không xuất hiện, tâm hắn không tránh được thật sốt ruột, gió đêm lạnh thổi tới làm mặt hắn phát đau, tâm cũng lạnh và đau. Nghe tiếng sóng biển vỗ vào đá ngầm, hắn đột nhiên yếu ớt rơi lệ.

Theo thời gian, loại chờ mong không được đáp lại đã dày vò hắn quá tải, thật không còn chịu nổi nữa, “Ách ~” hắn ưu thương thở dài, một tay ôm đóa hồng, một tay gỡ từng cánh hoa, hướng gió biển ném đi, mỗi khi ném xuống một cánh hoa, miệng liền niệm ra mấy chữ, suy tính xem cô sẽ tới hay không tới, “Em sẽ đến, em sẽ không đến, sẽ đến, không đến… Em sẽ đến, không đến…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận