Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tập đoàn Trần thị quật khởi quá nhanh, tập đoàn Phương thị càng là xí nghiệp lớn lâu năm, cành lá tươi tốt, cả hai đều như mặt trời ban trưa, càng khỏi nói tới việc sau khi hai tập đoàn liên thủ hợp tác sẽ ngầm chiếm thị trường như thế nào.
Miếng bánh kem chỉ lớn chừng ấy, mắt thấy hai nhà sắp liên thủ chiếm mất một miếng to, sao có thể không khiến người ta đỏ mắt ghen ghét.
Thương giới giao lưu rắc rối phức tạp, có thể bắt tay hợp tác đương nhiên cũng có thể cạnh tranh. Đừng nhìn những người tới tham dự tiệc đều bày ra vẻ mặt hòa khí, phảng phất như đều là bạn tốt của hai họ Trần, Phương, nhưng trong lòng bọn họ người nào người nấy đều có tính toán của riêng mình.
Có người muốn nhắc nhở người kia nói chuyện chú ý một chút, nhưng cũng có không ít người đang cười trộm trong lòng, chờ xem kịch vui.
Thế nhưng cảnh tượng khiến nhiều người chờ mong lại không xuất hiện, Phương Dật Hiên rất khiêm tốn xin lỗi:
“Là tôi không đúng, do còn quá nhiều việc chưa xử lý tốt nên tới chậm. Trần đổng, tôi xin tự phạt một ly.”
Ôn Diệc Tư cầm chai rượu vang lên tự rót phân nửa ly rượu vang, sau đó nâng ly lên hướng thẳng về phía Trần Tuấn Sinh, tiếp tới là uống một hơi cạn sạch.
“Khá lắm khá lắm, Phương tổng đúng là người tửu lượng tốt.” Đám quần chúng ăn dưa vỗ tay trầm trồ khen ngợi, nhưng trong lòng lại thầm cân nhắc tới quan hệ giữa hai nhà Trần Phương.
Trần Tuấn Sinh cũng thầm thở phào một hơi.
Ông chỉ mới tiếp xúc với vị thái tử Phương gia này, còn chưa thể thăm dò được tính cách của đối phương.
Hiện tại Trần thị có vẻ phồn hoa tựa cẩm, nhưng ở trước mặt Phương thị đã thành lớn thụ xanh trời, ông vẫn hơi kém tự tin hơn vài phầm.
Đặc biệt Phương Dật Hiên là thái tử Phương thị, càng là nhân trung long phượng, từ sau khi tiếp nhận chức vụ tổng giám đốc Phương thị, quá trình phát triển của Phương thị lại tiến lên một độ cao mới, khiến người ta không dám xem thường người nổi nghiệp tương lai tuổi trẻ tài cao này.
Nếu thái tử Phương dựa thật sự ý vào vốn liếng mạnh mẽ của bản thân, thật sự không nể mặt Trần Tuấn Sinh, Trần Tuấn Sinh cũng không tiện phát tác.
Cũng may nể tình hai nhà có hợp tác, thái độ của Phương Dật Hiên với Trần Tuấn Sinh vẫn đủ tôn trọng, khiến người châm ngòi tự cảm thấy không thú vị.
Rất nhanh khúc nhạc đệm nhỏ này đã bị vén sang một bên, vai chính vào chỗ, yến hội cũng chính thức bắt đầu.
Từ sau khi Phương Dật Hiên tỏ thái độ, Hiểu Nhu vẫn luôn cúi đầu không nói lời nào, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình. Nhưng mà Hiểu Nhu ngồi ngay bên cạnh ba ba, sao người ta có thể không thấy.
Quả nhiên, trong lúc Hiểu Nhu điên cuồng mặc niệm “coi như em không tồn tại, coi như em không tồn tại…”, cô nghe được giọng nói của Phương Dật Hiên bay về phía cô: “Trần tổng, vị này là…?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận