Chương 226

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 226

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng một người bị mùi hương lạnh thấu xương này bao vây lại chẳng hề có vẻ “rét lạnh thấu xương” chút nào.
Anh nóng bỏng, mị hoặc lại tà ác.
Hai loại thái cực trái ngược xuất hiện trên cùng một người, cũng cực kỳ giống anh.
Cuối cùng Phương Dật Hiên cũng đùa bỡn hai quả mật đào nhỏ của cô xong, mà Hiểu Nhu cũng đã bị anh đùa tới nhũn xương cốt, cả người treo trên người anh nhỏ giọng rầm rì.
Trong quá trình này, ngón tay của anh chưa từng rời khỏi tiểu huyệt cô, dù chỉ là một phút một giây.
“Trần tiểu thư, em làm ướt quần anh rồi.” Hiểu Nhu đang ngồi trên đùi anh, đương nhiên dòng nước róc rách kia cũng rất tự nhiên mà chảy hết lên đùi anh, khiến phần quần tây ở đùi anh bị ướt ra màu sắc càng thâm hơn.
“Trần tiểu thư, em làm bẩn quần anh rồi thì phải bồi thường mới được.”
Phương Dật Hiên mổ mổ lỗ tai cô, tiếp tục bắt nạt cô gái nhỏ.
Hiểu Nhu giận tới độ há miệng cắn lên cổ anh, lưu lại một vòng dấu răng.
Cô bị anh lột tới tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ thế mà quần áo trên người anh vẫn còn nguyên vẹn, hiện tại anh còn đòi bắt đền cô, thật sự tức chết cô!
Phương Dật Hiên hít sâu một hơi.
Cô gái nhỏ xuống răng rất nặng, xem ra con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người.
Anh xoa mạnh một cái lên âm đế của cô, Hiểu Nhu lập tức nhũn tới độ khớp hàm không cắn chặt nổi, một tiếng ưm nhỏ tiết ra.
Phương Dật Hiên ôm lấy thiếu nữ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, để cô thở dốc phì phò trong ngực anh: “Trần tiểu thư, em nghĩ thế nào về đề nghị của anh?”
“Đề nghị gì?” Anh từng đề nghị gì với cô ư?
“Suy nghĩ làm bạn gái của anh.” Nếu đã tai ngộ, Phương Dật Hiên sẽ không buông tha cho cô nữa.
Hiểu Nhu xụ môi, ánh mắt mơ hồ nhìn khắp nơi: “Không phải em đã nói rồi sao, em có bạn trai rồi.” Cô lại bắt đầu nói dối, da đầu căng muốn nứt ra.
“Anh cũng nói rồi, anh có thể cạnh tranh.” Anh cắn lên vành tai mềm mại của cô, từ từ nói: “Chắc chắn là anh tốt hơn.”
Hiểu Nhu gần như không có sức chống cự với giọng nói trầm thấp của anh, cả lỗ tai và trái tim cô đều vừa tê vừa ngứa.
Cô bịt chặt tai mình, làm bộ cắn răng nói: “Phương tổng cũng thật tự tin.”
“Từ trước tới nay anh vẫn luôn tin tưởng năng lực nghiệp vụ của mình.”
Hiểu Nhu phát ra một tiếng chậc nho nhỏ.
“A? Xem ra Trần tiểu thư không quá vừa lòng với biểu hiện của anh lần trước?” Phương Dật Hiên lại lần nữa đặt Hiểu Nhu nằm xuống giường, tự mình cởϊ qυầи áo của mình ra:
“Vậy lần này anh nhất định sẽ cố gắng thật tốt, nhất định sẽ khiến Trần tiểu thư phải lại lần nữa suy nghĩ tới chuyện cho anh thượng vị!”
Người đàn ông bắt đầu thong thả ung dung mà cởϊ qυầи áo của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận