Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu huyệt sắp leo lêи đỉиɦ cực lạc chợt mất côn ŧᏂịŧ, hệt như từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục. Cảm giác trống vắng trong tiểu huyệt như cỏ mọc tràn lan, nhanh chóng lan rộng khắp toàn thân, vách thịt trong tao động không ngừng co rút lại tìm kiếm, khát vọng kẻ xâm lược kia trở về.
Anh đang đợi cô cầu xin anh! Đợi cô chính miệng thừa nhận cô bị anh thao rất sướиɠ!
Phi! Người đàn ông thúi này, thật xấu!
Miệng tao tâm hắc, bụng dạ hẹp hòi, đi luôn mới đúng!
Vĩ nhân từng nói rồi, tự mình chủ động cơm no áo ấm. Con gái phải biết tự mình cố gắng, người đàn ông đi rồi nhưng cô vẫn còn đôi bàn tay cần cù lao động!
Hiểu Nhu tức giận liếc mắt nhìn Phương Dật Hiên, bàn tay yêu kiều yên lặng duỗi về phía cửa động mẫn cảm của mình, nhưng lại bị Phương Dật Hiên nhanh tay lẹ mắt giữ chặt lại.
Anh rút cà vạt bị ném lẫn trong đống quần áo tới trói chặt lấy đôi tay ngo ngoe muốn rục rịch của cô, còn cột ra một hình nơ bướm cực kỳ xinh đẹp.
“Anh làm gì vậy!” Hiểu Nhu tức muốn hộc máu, hai chân hung hăng giẫm đạp trên giường.
Làm gì? Đương nhiên là làm em muốn tự lực cánh sinh cũng không được!
Phương Dật Hiên không nói, chỉ tiếp tục cười cười nhìn xem cô có thể làm gì bây giờ.
Cũng không biết có phải do tâm lý ám chỉ hay không, thế mà Hiểu Nhu có thể nhìn ra một chút kɧıêυ ҡɧí©ɧ từ trên gương mặt đang mỉm cười giả dối kia.
Hừ! Không có tay em vẫn còn chân đây! Nữ sinh tự an ủi còn có thể dùng cách cọ xát hai chân! Em tự an ủi, không thèm anh!
Hiểu Nhu hầm hừ muốn kẹp chặt hai chân lại tự mình giải quyết, nhưng lại bị Phương Dật Hiên giữ chặt hai chân, căng ra.
Cặp chân dài mảnh khảnh bị ép phải mở rộng ra hai bên, lộ huyệt khẩu ướt tới rối tinh rối mù, còn đang da^ʍ mĩ phun nước sốt ra ngoài.
“Này!” Hiểu Nhu thật sự nổi giận!
“Thà rằng tự mình động thủ cũng không muốn mở miệng xin anh, chẳng lẽ Trần tiểu thư cảm thấy tự an ủi còn thoải mái hơn anh làm em?”
Giọng điệu của Phương Dật Hiên vẫn dịu dàng như cũ, nhưng Hiểu Nhu nghe vào tai lại thấy lạnh buốt.
Nhưng bạn học Hiểu Nhu đang trầm mê trong nhân thiết quật cường, vẫn tiếp tục tìm đường chết mà mạnh miệng nói: “Không sai!”
Giận lắm đúng không? Tức chết cũng đáng đời anh!
Phương Dật Hiên thật sự bị cô chọc tức tới bật cười.
“Trần tiểu thư coi anh như người chết?”
Phương Dật Hiên cột chặt tay cô lại kéo tách chân cô ra, ngón tay từng chút từng chút mở rộng khe thịt, chọc tới hai mép thịt của Hiểu Nhu run rẩy liên hồi. Cảm giác trống rỗng như kiến gặm cắn kia càng tăng lên.
Người đàn ông trả thù bằng cách dùng răng nanh cắn nhẹ lên vành tai cô, giọng điệu buồn bã: “Cũng không biết người khóc lóc cầu xin anh nhúc nhích một chút lúc ở trên xe lửa là ai? Người chính miệng thừa nhận bị anh thao rất thoải mái lại là ai?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận