Chương 267

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 267

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giáo sư đi vào phòng tắm lấy một chiếc khăn lông, ngâm nước nóng xong lại phủ lên bắp đùi Hiểu Nhu, lau sạch giúp cô.
Chỉ là ông bắn ra quá nhiều tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc, cứ lau xong đợt này lại có đợt khác trào ra, nếu không phải ông không thể sinh dục, chắc chắn Hiểu Nhu sẽ có thai đứa con của ông.
Thứ chính mình bắn vào, cho dù có nhiều ông cũng phải kiên nhẫn gánh chịu trách nhiệm rửa cho rạch sẽ. Chỉ là trong quá trình lau sạch, thứ dưới háng lại vô thức nổi lên phản ứng.
Lại nói tiếp, suốt nửa đời người ông sống thư hương, nào đã nhìn thấy hình ảnh da^ʍ mĩ như âʍ ɦộ của thiếu nữ không ngừng phun trào tϊиɧ ɖϊ©h͙ thế này, gậy thịt vốn nửa chết nửa sống nay lại sinh long hoạt hổ, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, có thể làm thêm 300 hồi.
“Giáo sư, sao thầy lại…”
Hiểu Nhu trợn mắt há hốc mồm nhìn giáo sư lại sinh cơ bừng bừng, cứng rắn vô đối, cảm thấy giáo sư thật không thể tưởng tượng nổi.
Tuy ông có dáng vẻ văn nhân điển hình, nhưng thứ này lại chẳng hề có vẻ yếu ớt của văn nhân, chỉ một hồi thao lộng vừa rồi, Hiểu Nhu đã bị thao tới linh hồn nhỏ bé sắp bị cắm nát.
Mới vừa rồi thầy ấy còn bắn ra nhiều như vậy bên trong cô, bây giờ đã lại cứng rắn. Nãy giờ mới qua bao lâu?
Xem ra tuy rằng giáo sư không thể sinh dục, nhưng “năng lực” vẫn rất mạnh. Hiểu Nhu có chút cười nhạo nghĩ.
Đối với việc dươиɠ ѵậŧ của mình lại lần nữa cứng rắn lên, giáo sư bỏ đi vẻ phóng đãng trên giường lúc trước, có chút ngượng ngùng che chắn thứ đáng xấu hổ của mình, giải thích:
“Thật xin lỗi, quá lâu rồi không làm, có chút ham muốn. Không sao, em đừng quan tâm, thầy tự đi dội nước lạnh là được.”
Nói xong thầy ấy lại muốn chạy vào phòng tắm.
Nhưng Hiểu Nhu đã duỗi đùi ngọc ra ngăn thầy ấy lại. Ngón chân linh hoạt của thiếu nữ bắt đầu từ đầu gối hướng thẳng lên phía trên, bò lên cây gậy nóng cháy kia, ngón chân nghịch ngợm trêu đùa nó.
Nhìn dươиɠ ѵậŧ của giáo sư kích động tới độ run run hai cái, Hiểu Nhu cười duyên dáng thu hồi chân, hai chân tách ra hai bên, lộ âʍ ɦộ còn đang phun tϊиɧ ɖϊ©h͙ ra ngoài của mình, mời chào giáo sư: “Tới đây đi.”
Giáo sư bị “kinh hỉ” này đập tới ngơ ngác. Nữ sinh này làm vậy là có ý gì? Em ấy còn nguyện ý ư?
Rõ ràng ông lớn tuổi hơn nữ sinh này rất nhiều, cũng là giáo sư được người người kính ngưỡng, nhưng giờ phút này ông lại như tên ngốc đầu óc trống rỗng, khiến Hiểu Nhu cảm thấy vừa buồn cười vừa chua xót.
Đối với giáo sư, cô vừa đồng tình, vừa thương hại, vừa kính nể, cũng vừa ngưỡng mộ. Cô đã sớm không giữ lại chút nào trước mặt thầy ấy, giờ phút này cô cũng chẳng cần gì phải làm kiêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận