Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô bị ngã ở ngay giữa đường, ở vị trí này, dù là đi về hay là đi tới đều phải đi một đoạn không gần không xa.
Hiểu Nhu khóc không ra nước mắt.
Thế nhưng vào lúc cô sắp tuyệt vọng, một giọng nói có chút khàn khàn vang lên sau lưng Hiểu Nhu. Giọng nói truyền vào trong tai cô, thật chẳng khác gì tiếng trời.
“Cô bị sao vậy?” Một giọng phổ thông mang theo âm tiết địa phương rõ ràng vang lên, nhưng Hiểu Nhu nghe thấy lại vui vẻ cực kỳ.
Hiểu Nhu ngẩng đầu nhìn về phía cậu nhóc đen thui mới vừa thò đầu vào ô che nắng thăm dò, vui vẻ hiện rõ trên khuôn mặt.
Là con trai của thuyền trưởng.
Thiếu niên vừa đen vừa cao cào cào tóc mình, hơi xấu hổ nhìn chằm chằm Hiểu Nhu chỉ mặc áo tắm hai mảnh.
Làn da của cô thật trắng, thật căng!
Tên nhóc đen vụиɠ ŧяộʍ sờ lên mặt mình, chắc chắn mặt mình đã đỏ bừng rồi.
Thế nhưng Hiểu Nhu không hề nhìn ra chút ráng đỏ nào trên mặt cậu ta. Cô bĩu môi nói với thiếu niên kia: “Tiểu La, chị bị té.”
Có thể là vì phải lao động trên biển nhiều năm nên da của thiếu niên họ La bị phơi tới ngăm đen, tuy không đen bằng người da đen nhưng tuyệt đối không tha kém màu da đồng cổ của người Âu Mỹ.
Mà ông chú thuyền trưởng thì chỉ có đen hơn cứ không có kém.
“Chị bị ngã ư?” Tên nhóc đen họ La ợ cô bị thương bèn ngồi xổm xuống xem xét tình huống của cô, thấy đôi giày bị hư của cô lập tức hiểu được vì sao cô lại té ngã.
“Chị muốn về thuyền ư?” Tiểu La hỏi cô.
“Đúng đúng đúng.” Hiểu Nhu liều mạng gật đầu.
Tiểu La đứng lên, nheo mắt đánh giá khoảng cách từ nơi này tới thuyền sau đó lại đưa lưng về phía cô, lần nữa ngồi xổm xuống: “Chị lên đi, em cõng chị về.”
“Như vậy không tốt lắm đâu…?” Không cần tự mình đi chân trần qua, đương nhiên Hiểu Nhu rất vui vẻ, nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy ngượng ngùng.
“Không sao đâu, em rất khỏe, cõng chị cũng không thấy nặng.” Cậu nhóc đen này đã quen làm việc nặng, chút thể trọng của cô đúng là chẳng thể làm khó cậu ta:
“Hơn nữa đường trên đảo này không dễ đi, nếu chị đi chân trần chắc chắn sẽ làm chân bị thương. Lần này chúng ta đi không mang theo thuốc gì, hiện tại trời lại nóng như vậy, nếu chị bị thương sẽ rất dễ nhiễm trùng, như vậy lại càng phiền hơn.”
Hiểu Nhu vừa nghe vậy lập tức ngoan ngoãn bò lên lưng thiếu niên.
“Tiểu La, cảm ơn em.”
Hơi thở của cô phun lên bên tai cậu ta. Lỗ tai Tiểu La nóng lên, hi vọng cô không phát hiện lỗ tai mình cũng đã đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận