Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Niềm đam mê đặc biệt với tình dục của Cung công tử, trang phục sườn xám hồ ly trong suốt gợi cảm, đôi tai hồ ly bị hội trưởng Lục nhìn thấy (phần 4)
Nhưng có một số thứ càng gấp thì càng khó, Tô Mộc căn bản không thể cởi được sợi dây của chiếc đuôi đang buộc trên người, lại lo lắng Lục Thương chờ ở bên ngoài quá lâu sẽ sinh nghi, chỉ có thể cứng rắn mặc vào một bộ đồ ngủ thật rộng, là loại có thể trực tiếp che kín đến đầu gối, lấy một sợi dây khác buộc cái đuôi vào đùi, ít nhất thì nó sẽ không nhô lên khỏi bề mặt, cậu che giấu một chút thì hẳn là anh sẽ không nhìn ra.
Chạy đi mở cửa, bởi vì cái đuôi bị cột vào đùi nên Tô Mộc chỉ có thể lúng túng bước đi từng bước nhỏ thật chậm, mấy viên ngọc trai khổng lồ kẹt trong khe mông còn nhân cơ hội này mà cọ xát không ngừng, lúc Tô Mộc đi mở cửa, ngay cả vành mắt cũng hồng hồng.
Mở cửa rồi, Lục Thương treo nụ cười tự nhiên nhìn lại: ”Không sao, không…”
Lời nói của Lục Thương dừng lại một cách kỳ dị.
Tô Mộc có chút không rõ, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều: ”Mọi người hôm nay không sao chứ? Tần Sầm cũng vừa mới trở về một chuyến nhưng đã đi tiếp rồi, nếu như cậu trở về sớm một chút thì không chừng còn có thể gặp cậu ta.”
Giả vờ tự nhiên nhất có thể, Tô Mộc bước từng bước nhỏ tới trước bàn rồi ngồi xuống.
Tuy nhiên cậu vừa ngồi xuống liền phát hiện quần áo không cởi được, chỉ có thể miễn cưỡng che kín, chẳng qua là lúc nãy cậu chỉ lo lắng quần áo trên người lẫn cái đuôi bị phát hiện, hoàn toàn quên mất mình vẫn còn đeo một chiếc băng đô tai hồ ly màu đỏ ở trên đầu!
Cả người Tô Mộc đã tê rần, chiếc cổ giống như một bộ phận sắt đã bị rỉ sét, rắc rắc rắc quay đầu lại, vành mắt Tô Mộc đỏ hoe, khuôn mặt như sắp khóc: ”Tôi nói, tôi chỉ tò tò thử thay bạn gái một chút thì cậu có tin không?”
”Tôi tin.” Lục Thương không nhịn được cẩn thận thưởng thức đôi tai hồ ly trông vô cùng sống động, khóe miệng mang theo nụ cười không thể kiềm chế được: ”Thợ làm còn rất tốt, cậu có link mua không? Tôi mua cho bạn gái tôi một đôi.”
Chưa kể, Tô Mộc với một đôi tai hồ ly đỏ lông xù mềm mại dán trên mái tóc đen mượt, kết hợp với một đôi mắt tròn xoe đỏ hoe không thể linh động hơn, quả thực khiến người ta tưởng nhầm rằng cậu là một hồ ly đã thành tinh!
???
Loại chuyện này có thể ngừng so sánh hay suy nghĩ không?!
Bạn gái cậu ta?!
Cậu ta có bạn gái cái rắm!
Mua thật thì không phải là mình xui xẻo à!
”Hả? Không phải hội trưởng nói cậu và bạn gái vẫn còn đang yêu qua mạng sao? Mua cái này cho bạn gái yêu qua mạng hình như không hay lắm đâu?” Tô Mộc yếu ớt mở miệng.
”Cũng đúng.” Lục Thương giống như thâm dĩ vi niên* gật đầu một cái.
(*Thâm dĩ vi niên: Tự bản thân cũng sâu sắc cho là đúng, tự nhận quả thực là thế.)
Tô Mộc thở phào một hơi nhẹ nhõm.
”Cà phê uống ngon không?” Lục Thương bỗng nhiên nhìn về phía ly cà phê đá trên bàn của Tô Mộc.
”Uống ngon lắm.” Tô Mộc theo bản năng trả lời.
Nhưng một giây kế tiếp, tóc cậu cũng muốn dựng đứng cả lên!

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận