Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Với mức lương như vậy thì khẳng định sẽ không thể thuê được nhà ở nội thành. Thành Dao cùng một người khác thuê chung một căn hộ ở ngoại thành, tiền thuê nhà hàng tháng là 950 tệ, tiền nước khoảng 300 tệ, ăn cơm ở nhà ăn của đơn vị, một ngày chỉ 20 tệ nhưng có thể ăn no. Giá vé xe buýt là 4 tệ cho một chuyến khứ hồi mỗi ngày, mỗi tháng tốn 120 tệ.

Cứ như vậy chi tiêu hàng tháng là 1.970 nhân dân tệ, cộng với ngẫu nhiên đi ra ngoài, hoặc xa xỉ chút thì mua một vài chiếc váy mới cho bản thân, mỗi lần thanh toán hóa đơn, số dư tài khoản không vượt quá ba chữ số. Nếu Thành Dao không có thu nhập bán thời gian từ shop online, cuộc sống của cô đích xác là nghèo rớt mồng tơi.

Cho nên khi bị cái tên ngốc đần tắm chó kia đánh giá tệ, cô rất tức giận.

Kỳ thật cửa hàng trực tuyến đó cũng không thuộc sở hữu của một mình Thành Dao, nó được mở ra bởi một đàn chị cùng trường của cô, vì quá bận nên mới kéo cô nhập hội.

Vị đàn chị kia là một người có tính cách thẳng thắn, Thành Dao mới gặp qua vài lần, còn tặng cho cô món đồ chơi nhỏ đầu tiên trong sự nghiệp của mình.

“Chị khẳng định là em sẽ thích nó.” Chị ấy nháy mắt mấy cái rồi nói với Thành Dao, “Có kinh nghiệm của bản thân, có cảm xúc thực sự mới có thể đẩy mạnh tiêu thụ.”

________

Ca làm của Thành Dao gần đây có chút áp lực, bởi vì bầu không khí trước đây ở ban không tốt, cô được giao rất nhiều ca đêm, cô giáo dẫn dắt cô lại đặc biệt thích sai khiến người mới, chị ta đẩy hết cho cô những công việc đáng lẽ ra chị ta phải làm: Khi chuông báo vang lên, chị ta thường thờ ơ, một tay vuốt Douyin, một tay vung lên, ý bảo Thành Dao đi thay thuốc và thăm phòng bệnh hoặc xử lý sự cố.

Cô cũng từng xúc động muốn từ chức, nhưng cũng giống như ý tưởng chuyển nhà ngày hôm qua, sau một trận nóng đầu đi qua, cô không khỏi do dự, gần đây cô được luân chuyển vào phòng giải phẫu, tiền trợ cấp so với phòng điều trị còn nhiều hơn, ngược lại mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân tương đối đơn giản—Dù ca mổ có thành công hay không thì người ta thường nhớ tới bác sĩ nào đã cầm dao mổ, ai quan tâm đến một ý tá nhỏ chuyển đồ này nọ đâu? Hơn nữa sau thời hạn sáu tháng sẽ nhanh chóng có thêm tiền thưởng, nếu đổi đơn vị khác thì phải bắt đầu lại từ đầu. Còn không biết liệu bệnh viện mới có phát triển tốt hơn bệnh viện hiện tại hay không nữa.

Áp lực càng lớn, ý muốn dùng các loại đồ chơi để phát tiết càng nặng. “Kinh nghiệm bản thân” hiện tại của Thành Dao hoàn toàn có thể giúp cô tự tin bán bất kỳ món hàng nào trên cửa hàng trực tuyến.

Hai tuần trôi qua chớp nhoáng, lại là một ngày theo bốn ca phẫu thuật, lúc tan tầm, chân của Thành Dao tê liệt đến mức không thể gập lại được.

Bác sĩ phẫu thuật chính và bác sĩ gây mê của đơn vị đều là miệng pháo, họ nói trong suốt quá trình làm việc, nhưng tất cả đều là thủ thuật cũ rích lấy từ Internet, nói đến mức khiến cô buồn ngủ.

Trên đường về nhà, trước tiên Thành Dao đến trạm bưu điện trong tiểu khu để lấy thùng hàng mà cô đã nhập vài ngày trước.

Tòa nhà cũ không có thang máy, cô hít một hơi thật sâu, nín thở, hai cánh tay dùng sức, kéo mạnh chiếc thùng trước mặt rồi bước lên cầu thang.

Lên đến cầu thang tầng hai, Thành Dao đặt chiếc thùng xuống, ngồi trên bậc thang xi măng bên cạnh thùng hàng, định nghỉ ngơi hít thở một chút.

Đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, càng ngày càng gần. Cô nhanh chóng đứng dậy để nhường đường cho người đang đi tới.

Đi lên chính là một người đàn ông, thân hình cao lớn rắn rỏi, bước chân vừa lớn vừa vội. Thành Dao chỉ cảm thấy anh ta lướt qua như một cơn gió, ngay cả tướng mạo cũng không thấy rõ.

Cô lấy tay ấn cổ hai lần, hạ eo nhấc thùng hàng lên lần nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận