Chương 4

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 4

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bỗng nhiên, một bóng người phủ xuống, Thành Dao sửng sốt, ngẩng đầu nhìn, chính là người đàn ông vừa đi qua.

Đối phương còn chưa lên tiếng, nhưng cô đã cảm nhận được một luồng khí mạnh mẽ và khống chế phát ra từ toàn thân anh ta.

“Muốn tôi giúp không?” Người đàn ông mở lời, thanh âm trầm thấp.

Thành Dao đột nhiên giật mình không rõ lý do, lời ra đến miệng lại lắp bắp, “Không, không, không cần phiền toái vậy đâu.”

“Tôi không phải người xấu.” Đối phương đột ngột bước tới, Thành Dao lập tức ngửi thấy mùi bọt cạo râu còn đọng lại trên cằm anh ta, là sự pha trộn mát lạnh của bạch đàn và bạc hà.

Cô lùi lại một bước theo phản xạ.

Người trước mặt ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng, “Đây là thẻ cảnh sát của tôi.”

Thành Dao lúc này mới thấy rõ, người đàn ông duỗi tay ra, trên tay cầm thẻ chứng nhận danh tính của mình.

Cảnh sát, một thân phận khiến người khác yên tâm.

Cô cũng xấu hổ, “Tôi…tôi không nghi ngờ anh.” Thành Dao trộm nhìn lại cái tên trên thẻ cảnh sát, “Cảnh sát Chu.”

Chu — Tĩnh — Vũ.

Cô vô thức nhẩm lại ba chữ này trong lòng.

Động tác né tránh vừa rồi của cô thực ra không phải vì đề phòng. Ngược lại, ngay lúc giọng nói trầm ấm pha lẫn lạnh lẽo của Chu Tĩnh Vũ đập vào người cô, Thành Dao thế nhưng có một loại xúc động muốn biến thành một con mèo, cuộn tròn dưới chân anh nức nở cọ xát.

Cô bị suy nghĩ của chính mình làm cho hoảng sợ, cố gắng hết sức để che giấu sự xúc động kỳ lạ và đáng xấu hổ này.

Chu Tĩnh Vũ thu hồi thẻ cảnh sát, “Nhưng mà con gái thận trọng một chút cũng rất đúng.”

Anh khom lưng, hai tay dễ dàng nâng lên, đặt cái thùng hàng của Thành Dao lên vai, “Cô sống ở tầng mấy?”

“505.” Thành Dao lại liếc nhìn Chu Tĩnh Vũ, cô lập tức hạ tầm mắt xuống, đáp xuống nơi nào đó sau vai anh, “Cảm ơn anh, cảnh sát Chu.”

“Chu Tĩnh Vũ.” Người đàn ông sửa lời cô, “Tôi mới chuyển đến đây, sống ở 501, đều là hàng xóm, về sau nếu cần giúp đỡ thì cứ nói.”

Thành Dao ngoan ngoãn gật đầu, “Tôi tên là Thành Dao, Thành trong thành đạt, Dao trong dao trì.”

(Dao trì: nơi ở của Tây Vương Mẫu trong truyện thần thoại)

Cô gái trông thật dịu dàng và an tĩnh, hai gò má phơn phớt hồng.

Trong một không gian hạn chế, khứu giác trở nên sắc bén. Chu Tĩnh Vũ ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người Thành Dao, không phải mùi nước hoa mà giống như là mùi thơm sạch sẽ tinh khiết của cơ thể.

Cổ họng Chu Tĩnh Vũ đột nhiên thắt lại, điều này khiến anh càng thêm lúng túng. Anh hắng giọng, cố tình tránh ra một khoảng cách với Thành Dao, lúc này mới bước lên lầu.

________

Rất nhanh đã tới cửa 505, Thành Dao lấy chìa khóa ra mở cửa.

Bạn thuê chung nhà chưa về, trong nhà vắng lặng.

“Thùng này đặt ở đâu?” Chu Tĩnh Vũ hỏi.

Thành Dao đẩy cửa phòng ngủ của mình ra, “Đặt ở đây là được.”

Sau đó cô nói tiếp, “Thật sự cảm ơn anh, cảnh sát Chu…Tĩnh Vũ.”

Chu Tĩnh Vũ nghe cô nửa đường sửa miệng, khẽ cười rồi đặt thùng hàng xuống.

“Anh có muốn uống nước không?” Thành Dao buột miệng, không biết là để tỏ vẻ khách khí hay là muốn anh ở lại thêm một lúc nữa.

Chu Tĩnh Vũ chỉ về phía đối diện, “Tôi về nhà uống được rồi.”

Cửa sổ phòng ngủ của Thành Dao đối diện với nhà của anh.

Thân thể kỳ quái muốn ở trong căn phòng tràn ngập hương vị của Thành Dao thêm một lúc, nhưng lý trí của anh lại nghiêm khắc cảnh báo bản thân, phải nhanh rời đi trước khi xảy ra bất cứ điều gì.

Trước khi Chu Tĩnh Vũ đi ra ngoài, anh đột nhiên dừng lại, quay người lại nói với Thành Dao, “À, cái bộ vuốt tắm kia dùng không tốt, con chó nhỏ thì không biết, nhưng chó lớn thì khẳng định là không trói được.”

Thành Dao sững sờ trước những gì anh nói, cho đến khi Chu Tĩnh Vũ rời đi, cô vẫn đang suy nghĩ câu nói không đầu không đuôi này là có ý tứ gì.

Cô trở về phòng của mình, chợt thấy trên bàn có một bộ còng tay giác hút mà cô chưa kịp cất đi, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ: Thì ra anh ấy nhìn thấy cái này!

Bình luận (0)

Để lại bình luận