Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tớ không tin! Nói mau, hai người có phải đã ở bên nhau rồi đúng không?”

“Thì….. xem là thế đi.” Giọng Thẩm Vân Hề yếu ớt như muỗi kêu, nhưng Hà Hủ vẫn nghe được rõ ràng.

“A a a! Thẩm Vân Hề, cậu quá trâu bò rồi, có thể thu phục được nam sinh đẹp trai nhất trong lớp!”

Có phải Hà Hủ quá kích động rồi không?

Thẩm Vân Hề, “Được rồi, buông tay tớ ra trước đã, sau này sẽ nói kỹ càng tỉ mỉ với cậu được không?”

Hà Hủ cũng biết trường hợp lúc này không thích hợp, miễn cưỡng đồng ý, “Được rồi.

“Nhưng mà…..” Hà Hủ lại bổ sung, “Sau này tớ muốn biết chi tiết!”

Thẩm Vân Hề gật đầu lung tung vài cái liền đuổi người đi.

Lòng hiếu kỳ của Hà Hủ rất mạnh, rất có tinh thần hỏi lên hỏi xuống, cô thật sự không ứng phó nổi.

Hà Hủ thấy Thẩm Vân Hề đồng ý, trong lòng vui vẻ.

Không có biện pháp, tình yêu của tuấn nam mỹ nữ cô không thể không tò mò, đặc biệt người đó còn là học bá ngầu lòi không thích tiếp xúc với nữ sinh là Thành Ngự.

Sau khi kích động xong, Hà Hủ nhớ tới một chuyện, “À đúng rồi, hôm nay tới phiên hai chúng ta trực nhật đó, suýt chút nữa quên nói với cậu.”

“Đến lượt chúng ta rồi sao?” Mông Thẩm Vân Hề hôm nay chưa từng rời khỏi chỗ ngồi, giữa hai chân truyền tới cảm giác không khỏe làm cô lười động, không ngờ trùng hợp hôm nay lại phải trực nhật, Thẩm Vân Hề lập tức có chút uể oải không vui.

Sau khi tan học buổi chiều, học sinh lục tục rời khỏi lớp học, mọi người đã đi khá nhiều, Thành Ngự thấy Thẩm Vân Hề vẫn còn ngồi tại chỗ bất động, cậu đi tới nhẹ nhàng vỗ gáy cô nhắc nhở, “Không đi sao?”

Mặt Thẩm Vân Hề nhăn lại, lông mi rũ xuống, ngẩng đầu nhìn cậu đáng thương, “Hôm nay tớ phải trực nhật…..”

Thanh âm mềm mại như đang làm nũng, nháy mắt lòng Thành Ngự mềm nhũn, đồng thời cũng tự trách, tối hôm qua mình đã quá xúc động, thời điểm này không hợp lý, không nên vội vã muốn chiếm lấy cô như vậy.

Hôm nay trông cô rất mệt mỏi, khiến cậu vừa đau lòng vừa yêu thương.

Thẩm Vân Hề đứng lên, Thành Ngự sờ mái tóc ngắn ở gáy cô, ấn bả vai để cô ngồi xuống, ôn nhu nói, “Ngồi yên ở đây, để tớ quét cho.”

Vì thế Thẩm Vân Hề ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhìn Thành Ngự cầm chổi bắt đầu quét dọn.

Hà Hủ cầm theo chổi lau nhà trở lại lớp học nhìn thấy một màn này, lập tức kinh ngạc ngây người tại chỗ.

Một lúc sau cô mới lên tiếng, “Này……”

Thành Ngự quay đầu nhìn sang, “Cậu về đi, tôi giúp Thẩm Vân Hề quét là được.” Trong giọng nói chứa sự kiên định không cho phép cự tuyệt.

Hà Hủ lúc này như mới thanh tỉnh, nhìn về phía Thẩm Vân Hề liền thấy cô đang ngồi tại chỗ giải đề, tư thế vô cùng nghiêm túc.

Cho nên quả nhiên là đang yêu đương.

Cảm giác như bản thân vô tình lọt vào hố ngọt văn thanh xuân vườn trường, Hà Hủ mỉm cười vội vàng gật đầu, “Được….. Được….. Vậy cậu chăm sóc tốt cho Vân Hề, tôi không quấy rầy hai người nữa.” Rồi buông cây chổi lau nhà rời đi.

Thẩm Vân Hề giải xong một đề, ngẩng đầu liền nhìn thấy Thành Ngự đang lau bảng đen.

Vóc dáng cậu rất cao, lau bảng không tốn chút sức nào, không giống cô, mỗi lần đều phải nhảy tung tăng như con thỏ mới lau xong.

Thành Ngự lau bảng xong, đi ra khỏi phòng học rửa tay.

Mặt sàn sạch sẽ, có vài vệt nước còn chưa khô, Thẩm Vân Hề thấy Thành Ngự đến gần mình, hỏi, “Hà Hủ đâu rồi?”

Thành Ngự đứng trước bàn cô, tay rũ xuống, bọt nước từ đầu ngón tay nhỏ giọt, “Tớ bảo cậu ấy về trước rồi.”

“Ồ.” Thẩm Vân Hề dọn dẹp sách trên bàn, “Chúng ta đi ăn cơm thôi.” Nói xong, một cây bút không cẩn thận bị rơi xuống sàn.

Thành Ngự khom lưng nhặt quản bút lên để lại vào hộp bút.

Trên thân bút lưu lại vệt nước nhàn nhạt, thời điểm Thành Ngự vừa cúi đầu, Thẩm Vân Hề thoáng nhìn thấy trên đỉnh đầu cậu có vài viên bọt nước.

Thẩm Vân Hề kéo góc áo Thành Ngự, cậu rũ mắt xuống nhìn cô, “Sao thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận