Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Ác Mộng Giữa Rừng Và Người Hùng Bất Đắc Dĩ
Mấy ngày sau đó, Hứa Đồng Chu giữ đúng lời hứa, không làm phiền cô nữa. Cậu đi làm từ sáng sớm tinh mơ và trở về khi trời đã khuya lắc khuya lơ. Chỉ có mỗi tối, trước cửa phòng cô luôn xuất hiện một thùng nước nóng đã được đun sẵn, như một sự quan tâm thầm lặng và dai dẳng.
Trình Nặc vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy trống trải. Cô cố gắng tập trung vào việc dạy học để quên đi hình bóng chàng trai si tình ấy.
Một buổi chiều, trời đổ mưa tầm tã. Trình Nặc nán lại trường để đưa hai học sinh nhỏ về tận nhà vì bố mẹ chúng bận việc đồng áng chưa về kịp. Nhà hai đứa trẻ nằm ngược hướng với nhà thím Vương, nên khi cô quay về thì trời đã nhập nhoạng tối.
Mưa đã ngớt, nhưng đường núi trơn trượt, lầy lội. Gió rít qua những tán cây tạo nên những âm thanh ghê rợn. Trình Nặc bước thấp bước cao, tay cầm chiếc ô, tay xách túi, lòng nơm nớp lo sợ.
Đang đi, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân bì bõm phía sau. Cô quay lại, nhưng chỉ thấy con đường vắng tanh. Nghĩ mình thần hồn nát thần tính, cô rảo bước nhanh hơn. Nhưng tiếng bước chân ấy vẫn bám riết lấy cô, ngày một gần hơn.
Đến ngã ba đường, một bóng đen từ trong bụi rậm lao ra chặn trước mặt cô.
Trình Nặc hét lên, định quay đầu bỏ chạy thì nhận ra kẻ đó. Là Trương Gù – gã đàn ông độc thân, biến thái nổi tiếng trong làng. Gã thấp bé, lưng gù tôm, khuôn mặt nhăn nhúm với nụ cười dê xồm, để lộ hàm răng vàng khè.
“Cô giáo xinh đẹp, đi đâu mà vội thế? Ở lại chơi với anh một tí nào.” Gã cười hề hề, tiến lại gần cô, mùi rượu nồng nặc phả vào mặt Trình Nặc.
“Tránh ra! Ông muốn làm gì?” Trình Nặc giơ chiếc ô lên phòng thủ, giọng run rẩy.
“Làm gì à? Làm chuyện vợ chồng chứ làm gì. Tao thèm mày lâu lắm rồi. Nhìn cái da thịt trắng nõn này mà xem…” Gã vừa nói vừa lao vào ôm lấy cô.
“Cứu tôi với! Cứu!” Trình Nặc hét lên tuyệt vọng, dùng ô quất túi bụi vào người gã.
Nhưng sức cô sao chống lại được gã đàn ông đang say rượu và nứng tình. Gã giật phăng chiếc ô, ném xuống ruộng lúa, rồi túm lấy tóc cô, lôi xềnh xệch vào bãi cỏ ven đường.
“Á! Buông tôi ra! Đồ khốn nạn!” Trình Nặc giãy giụa, cào cấu, nhưng gã Trương Gù khỏe như trâu mộng. Gã đè nghiến cô xuống bùn lầy, bàn tay dơ bẩn thô bạo xé toạc cổ áo sơ mi của cô, định sàm sỡ bầu ngực trắng ngần đang phập phồng vì sợ hãi.
“Mày chạy đi đâu! Để tao xem hàng họ gái thành phố nó ngon thế nào!” Gã cười man dại, nước dãi chảy ròng ròng.
Trình Nặc nhắm mắt lại, nước mắt hòa lẫn nước mưa và bùn đất chảy xuống. Cô tuyệt vọng nghĩ mình xong đời rồi.
“Bốp!”
Một tiếng động mạnh vang lên. Gã Trương Gù đang đè trên người cô bỗng nhiên bị hất văng ra xa như một bao tải rác.
Trình Nặc mở mắt ra, bàng hoàng nhìn thấy một bóng người cao lớn đang lao vào đấm đá túi bụi gã Trương Gù.
“Mày dám động vào cô ấy! Tao giết mày! Tao giết mày!”
Tiếng gầm lên đầy giận dữ quen thuộc. Là Hứa Đồng Chu!
Cậu như một con thú điên, mắt đỏ ngầu, liên tiếp giáng những cú đấm như trời giáng vào mặt, vào bụng gã biến thái. Gã Trương Gù chỉ biết ôm đầu kêu la thảm thiết, cuộn tròn dưới đất xin tha mạng.
Đánh cho gã không còn sức phản kháng, Hứa Đồng Chu mới dừng tay, thở hồng hộc. Cậu quay lại, nhìn thấy Trình Nặc áo quần xộc xệch, lấm lem bùn đất đang co ro khóc lóc dưới đất.
Tim cậu thắt lại đau đớn. Cậu lao đến, cởi áo khoác ngoài của mình trùm lên người cô, rồi ôm chầm lấy cô vào lòng.
“Đừng sợ… Có em đây rồi. Em đến rồi…”
Trình Nặc như người chết đuối vớ được cọc, cô òa khóc nức nở trong vòng tay cậu, tay bám chặt lấy áo cậu như sợ cậu biến mất. Mùi máu tanh trên tay cậu hòa lẫn với mùi bùn đất, nhưng với cô lúc này, đó là mùi hương an toàn nhất thế gian.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận