Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tại sao?” Sắc Vi vùng vẫy trong vòng tay hắn, nước mắt trào ra. “Anh nói đi! Tại sao lại tự ép mình học cái thứ khô khan chán ngắt đấy?”
“Bởi vì nó nhanh nhất.” Hắn nói, giọng kiên định.
“Nhanh nhất cái gì?”
“Thành công nhanh nhất. Kiếm tiền nhanh nhất.”
Sắc Vi sững sờ.
“Anh là đàn ông, Sắc Vi à.” Hắn vuốt nhẹ mái tóc rối bời của cô, ánh mắt dịu dàng nhưng chứa đầy sự quyết tâm của một người trụ cột gia đình. “Anh muốn cưới em. Anh muốn nuôi em và con chúng ta sau này. Nếu học Kiến trúc, con đường thành danh rất dài và gian nan. Nhưng Tài chính thì khác. Anh có năng khiếu về con số, anh có thể kiếm tiền từ thị trường chứng khoán ngay từ bây giờ. Anh muốn cho em cuộc sống sung túc, không thua kém gì khi em ở Thạch gia.”
Từng lời của hắn như những mũi kim đâm vào tim Sắc Vi. Hắn từ bỏ ước mơ, từ bỏ đam mê, ép mình vào con đường thực dụng khô khan… tất cả chỉ vì cô. Vì muốn xứng đáng với cô. Vì muốn lo cho tương lai của hai người.
“Đồ ngốc!” Cô òa khóc nức nở, đấm thùm thụp vào ngực hắn. “Ai cần anh nuôi? Em có tiền mà! Em nuôi anh cũng được mà! Tại sao anh phải khổ thế? Tại sao anh phải hy sinh nhiều thế?”
Cô cảm thấy tội lỗi vô cùng. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn là người hy sinh. Hắn bị nhận nuôi vì cô muốn có bạn chơi. Hắn sang Pháp vì cô muốn đi du học. Hắn làm mọi thứ vì cô, chiều chuộng cô vô điều kiện. Và giờ, hắn lại vứt bỏ cả ước mơ của mình vì tương lai của cô.
Cô đã biến hắn thành cái gì thế này? Một con rối chỉ biết sống vì cô sao?
“Em xin lỗi… Em xin lỗi…” Cô khóc đến lạc cả giọng, vùi mặt vào ngực hắn, nước mắt ướt đẫm áo sơ mi trắng. “Em ích kỷ quá… Em ép anh quá nhiều rồi… Nếu ngày xưa em không bắt cha mẹ nhận nuôi anh, có lẽ giờ anh đã tự do, đã được làm điều mình thích…”
Tử Hiển đau lòng ôm chặt lấy cô, hôn lên tóc cô, lên trán cô để trấn an. “Đừng nói thế. Đừng bao giờ nói thế. Được gặp em, được ở bên em là điều may mắn nhất cuộc đời anh.”
“Nhưng anh không vui! Anh không được sống cho mình!”
“Ai bảo anh không vui?” Hắn nâng khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô lên, dùng ngón tay cái lau đi những giọt lệ nóng hổi. “Ước mơ của anh thay đổi rồi. Ngày xưa là Kiến trúc sư. Còn bây giờ… ước mơ lớn nhất của anh là làm chồng em, làm cha của các con em. Chỉ cần em vui, em hạnh phúc, thì anh làm gì cũng thấy vui.”
Sắc Vi nhìn vào đôi mắt chân thành tha thiết của hắn, trái tim cô rung động mãnh liệt. Hắn yêu cô nhiều đến thế sao?
“A Hiển…” Cô nấc lên. “Anh… anh có yêu em không?”
Câu hỏi mà cô luôn chờ đợi, luôn khao khát được nghe từ chính miệng hắn.
Khuôn mặt Tử Hiển bỗng đỏ bừng lên. Hắn vốn ít nói, hay ngại ngùng khi bày tỏ tình cảm. Nhưng nhìn đôi mắt sưng húp đầy mong chờ của cô, hắn hít một hơi sâu, dồn hết can đảm:
“Anh yêu em. Yêu em hơn cả bản thân mình.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận