Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời gian như ngừng trôi. Sắc Vi nín khóc, mở to mắt nhìn hắn. Lần đầu tiên, sau bao nhiêu năm bên nhau, hắn nói ra ba từ ấy một cách rõ ràng, trực diện, không phải trong lúc cô đang ngủ say.
“Anh nói lại đi.” Cô thì thầm.
“Anh yêu em, Thạch Sắc Vi.” Hắn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, xua tan mọi mây mù trong lòng cô.
Sắc Vi bật cười trong nước mắt. Cô nhón chân, hôn chụt lên môi hắn. “Em cũng yêu anh. Yêu anh nhất trên đời!”
Không khí bi thương tan biến, thay vào đó là sự ngọt ngào lãng mạn. Sắc Vi dụi đầu vào ngực hắn, bỗng nhiên cô cảm thấy má mình dính dính cái gì đó là lạ. Cô đưa tay lên quệt.
Bột mì!
Cô nhìn lại mặt mình trong gương treo tường. Trời ơi! Khuôn mặt xinh đẹp của đại tiểu thư giờ trắng toát như chú hề, lấm lem bột mì do tay hắn quệt vào lúc lau nước mắt cho cô.
“Aaaaa! Triệu Tử Hiển!” Cô hét lên thất thanh. “Anh làm cái gì mặt em thế này?”
Tử Hiển nhìn tác phẩm của mình, không nhịn được mà bật cười ha hả. “Trông em… đáng yêu lắm. Như con mèo ăn vụng bột ấy.”
“Đáng yêu cái đầu anh! Em giết anh!” Cô vớ lấy nắm bột mì còn thừa trên bàn, ném thẳng vào mặt hắn.
“Á! Em chơi xấu!” Hắn bị tấn công bất ngờ, mặt mũi cũng trắng xóa.
Hai người đuổi nhau chạy vòng quanh bếp, tiếng cười đùa vang vọng khắp căn nhà. Cuối cùng, Tử Hiển tóm được cô, cả hai ngã lăn ra sàn nhà, thở hổn hển. Hắn đè lên người cô, cúi xuống hôn lên chiếc mũi dính đầy bột của cô, rồi nụ hôn trượt xuống môi, nồng nàn và say đắm.

Thời gian thấm thoắt thơi đưa. Triệu Tử Hiển nhập học Đại học Tài chính L.
Đúng như dự đoán, với ngoại hình điển trai đậm chất Á Đông, khí chất trầm ổn và trí tuệ thiên tài, hắn nhanh chóng trở thành “nam thần” của trường. Nữ sinh Pháp vây quanh hắn như nêm cối, thư tình và lời tỏ tình nhiều không đếm xuể.
Nhưng Triệu Tử Hiển nổi tiếng là “bông hoa trên núi cao”, lạnh lùng và xa cách. Hắn đi học đúng giờ, tan học là về thẳng nhà, không tham gia tiệc tùng, không giao du với nữ sinh. Trong mắt hắn chỉ có học, kiếm tiền và về nấu cơm cho vợ.
Hắn bắt đầu đầu tư chứng khoán. Với số vốn 300.000 đô la mang về từ Las Vegas, cộng với sự nhạy bén thiên bẩm về các con số, tài sản của hắn tăng lên chóng mặt. Hắn không chơi kiểu may rủi, mà phân tích kỹ lưỡng từng biến động nhỏ của thị trường, “đánh đâu thắng đó”.
Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ êm đềm và hạnh phúc. Sắc Vi bận rộn với công ty thời trang đang lên như diều gặp gió, Tử Hiển vừa đi học vừa làm “thần chứng khoán” kiêm đầu bếp riêng cho vợ.
Cho đến một buổi sáng tháng 11 se lạnh.
Sắc Vi vừa thức dậy, ngửi thấy mùi trứng rán từ bếp bay vào thì bỗng nhiên bụng dạ cồn cào. Cô lao vào toilet, nôn thốc nôn tháo.
Tử Hiển đang chiên trứng, nghe tiếng nôn ọe vội tắt bếp chạy vào. Hắn vuốt lưng cho cô, lo lắng: “Em sao thế? Ăn phải cái gì lạ à?”
Sắc Vi nôn đến mật xanh mật vàng, ngẩng mặt lên, xanh xao vàng vọt. Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
“A Hiển… hôm nay là ngày bao nhiêu?”
“Ngày 12 tháng 11.”
“Em… em trễ kinh hai tuần rồi.”
Tử Hiển sững người. Hắn là thiên tài toán học, bộ não hắn lập tức nhảy số. Hai tuần. Các triệu chứng…
“Đi bệnh viện! Ngay lập tức!” Hắn bế xốc cô lên, quên cả việc mình vẫn đang mặc tạp dề.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận