Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Hạo và Cao Nhất Minh rời đi không lâu, liền có một người phục vụ gõ cửa bước vào nhắc nhở họ rằng bữa tiệc sắp bắt đầu và mời họ ra phòng khách ngồi đúng vị trí.
Nhìn thấy Thẩm Nguyệt Lâm đã lâu không có ý định di chuyển, Thời Anh nhịn không được hỏi: “Chúng ta không đi xuống sao?”
Thẩm Nguyệt Lâm chống khuỷu tay lên thành ghế sô pha, nghiêng đầu nhìn cô, chậm rãi nói: “Thế nào? Em có hứng thú với từ thiện à?”
Thời Anh: “…”
Cô có hứng thú với từ thiện là có ý gì? Không phải anh ấy là người muốn đến dự bữa tiệc này sao?
Không phải Thời Anh không cảm nhận được hắn đang không vui mà là nàng lười lấy lòng hắn, âm dương quái khí, không đi thì thôi.
Cô thờ ơ đưa mắt, không nhìn anh nữa mà tự mình đứng dậy, “Vậy tôi đi một mình.”
Mới đi được mấy bước, giọng nói lạnh lùng của anh vang lên sau lưng cô:
“Anh có cho em đi sao?”
Thời Anh theo phản xạ cứng đờ tại chỗ, không dám tiến thêm nữa. Nỗi sợ hãi đối với hắn đến từ tận xương tủy. Một khi hắn thể hiện uy nghiêm của người làm cha, cô dường như nhượng bộ theo bản năng.
Thẩm Nguyệt Lâm đứng dậy, đứng trước mặt cô, dùng bàn tay to nâng cằm cô lên: “Em không sợ người khác nhận ra mặt sao? Sao em lại chủ động thế? Dưới lầu có Ngụy Bá giải quyết chuyện quyên góp từ thiện, chưa tới lượt phiên em lo lắng.”
Thời Anh mím môi cụp mắt xuống.
Người đàn ông tháo mặt nạ cô xuống: “Cứ đeo vậy không thấy bất tiện sao? Ở đây không có ai khác.”
Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái lộ ra, dưới ánh sáng trắng như ngọc, hàng mi dài khẽ chớp như lông vũ.
Có lẽ vì biết sự không vâng lời của mình khiến anh không vui nên cô cảm thấy hơi choáng ngợp và sợ hãi khi anh đến gần cô.
Anh cẩn thận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bồn chồn của cô, phải một lúc sau sương mù trên khuôn mặt cô mới dần tan đi.
Người đàn ông cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô, mút lấy tựa hồ có chút trừng phạt, dùng đầu lưỡi mạnh mẽ xâm nhập vào miệng vọi lấy chiếc lưỡi đinh hương.
Thời Anh mất cảnh giác không kịp hô lên, vỗ mạnh vào vai anh, cố đẩy anh ra.
Bàn tay anh ôm lấy sau đầu cô, lực không ngừng tăng lên, lòng bàn tay to lớn còn lại của anh lang thang trên cơ thể cô một cách bừa bãi, như muốn bóp nát linh hồn cô và nhào nặn cô dung hòa vào cơ thể mình.
“Anh đang làm gì vậy?” Cô run rẩy hỏi, tránh né nụ hôn hung hãn của anh.
“Em nói xem? Đương nhiên anh muốn làm em!” Đôi mắt Thẩm Nguyệt Lâm tĩnh mịch, bàn tay to lớn giữ chặt cô như một chiếc kìm sắt, cơ thể dán chặt vào cô.
Thời Anh cảm nhận được dục vọng thiêu đốt của anh ở bụng dưới, má cô không khỏi nóng lên. Cô thực sự không hiểu điều gì ở bản thân đã khơi dậy thú tính của anh.
Chẳng phải cô vừa giúp anh giải tỏa bằng chính bàn tay mình một lần trên xe khi đến đây rồi sao? Mới trôi qua được bao lâu chứ…
Cảm giác được bàn tay to lớn của anh đã cởi khóa kéo chiếc váy, Thời Anh vội vàng che ngực, tức giận trừng mắt nhìn anh: “Anh là cầm thú sao? Anh còn không thèm nhìn xem nơi này là nơi nào mà chỉ biết làm loạn thôi à?”
Bình thường, phát tình ở nhà hay ở công ty thì cũng thôi đi, nhưng sao hắn có thể làm loại chuyện này trong phòng nghỉ của buổi từ thiện…
“Bảo bối, nếu lúc nãy em ngoan ngoãn hơn một chút, có lẽ anh sẽ không làm em ở đây”, người đàn ông nắm chiếc cằm thanh tú của cô, nói từng chữ: “Nhưng ai bảo em lại không ngoan, lúc nào cũng làm tôi tức giận?”
Anh từng bước từng bước ép cô vào góc tường, không đợi cô nói chuyện liền ôm trọn thân hình mảnh mai của cô, nghiêng người cắn vào chiếc cổ thanh tú của như một con sói đói đang vồ lấy thức ăn.
Anh hôn từ bên cổ đi trở xuống, gặm nhấm xương quai xanh của cô, đôi bàn tay to lớn của anh vươn ra từ khe cao ở gấu váy, chạm vào cặp đùi mịn màng và thanh tú, xoa nắn cặp mông mềm mại và căng tròn, siết chặt chúng một cách mạnh bạo.
Đôi bàn tay gầy gò trắng nõn của cô bất lực bám vào vai anh, kìm nén nỗi bi ai đang lăn lộn trong lòng, cam chịu để anh lấy thứ mình muốn với đôi mắt ngấn lệ.
Trong vấn đề tình yêu, anh luôn có ý chí mạnh mẽ. Một khi đã có hứng thú, anh chưa bao giờ quan tâm đến cô có đồng ý hay không. Thôi, cũng không phải chưa từng làm ở bên ngoài, làm ở nơi này cũng không sao cả.
Thẩm Nguyệt Lâm một tay nhéo eo cô, tay kia chậm rãi lướt qua gò má trắng nõn, khàn giọng nói: “Em biết không? Hôm nay lúc nhìn thấy em trong gương, anh còn đã nghĩ đến việc thao em như thế nào.”
Cô có vẻ ngoài rất đẹp. Anh cũng đã nếm thử vô số lần nhưng vẫn như cũ tham lam không thôi, luôn cảm thấy chưa đủ, hận không thể nghiền nát cô nuốt vào bụng.
Anh lấy đi bàn tay đang che ngực của cô gái, chiếc váy lụa màu bạc rơi xuống chân cô như nước chảy…

Bình luận (0)

Để lại bình luận