Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại bệnh viện phụ sản Paris.
Tử Hiển cầm tờ kết quả siêu âm trên tay, đôi mắt đen láy dán chặt vào chấm nhỏ xíu mờ ảo trên màn hình đen trắng. Bác sĩ nói đó là con của họ. Một sinh linh bé bỏng đang hình thành, đã được 6 tuần 2 ngày tuổi.
Tay hắn run run. Hắn sắp làm cha?
Sắc Vi ngồi trên giường bệnh, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng đăm chiêu của chồng mà phát bực. Người ta có bầu thì chồng phải nhảy cẫng lên vui sướng chứ, sao hắn cứ đứng đực ra như khúc gỗ thế kia? Hay là hắn không thích?
“Này! Anh làm cái mặt như đưa đám thế là ý gì?” Cô đá vào chân hắn một cái đau điếng. “Không muốn có con à?”
Tử Hiển giật mình, quay sang nhìn cô, ánh mắt bừng sáng lên niềm hạnh phúc vỡ òa. Hắn lao tới, ôm chầm lấy cô, cẩn thận tránh ép vào bụng.
“Anh vui… anh vui quá Sắc Vi ơi! Chúng ta có con rồi! Ở đây có con của chúng ta này!” Hắn đặt tay lên bụng phẳng lì của cô, xoa nhẹ như thể sợ làm vỡ một báu vật mong manh.
“Thế sao nãy giờ mặt anh hầm hầm thế?” Sắc Vi bĩu môi, nhưng trong lòng cũng ngọt ngào tan chảy.
“Anh đang tính…” Mặt hắn bỗng xị xuống. “Anh đang tính xem anh trai em sẽ xử lý anh thế nào. Anh ấy bảo tốt nghiệp mới được cưới. Giờ ‘bác sĩ bảo cưới’ rồi, không biết anh ấy có giết anh không.”
Sắc Vi bật cười. Hóa ra là lo chuyện đấy.
“Sợ gì chứ. Gạo nấu thành cơm rồi, anh ấy làm gì được? Chẳng lẽ bắt em bỏ con?”
“Không bao giờ!” Tử Hiển quát lên, ôm chặt bụng cô bảo vệ. “Ai dám đụng đến con anh, anh liều mạng với kẻ đó! Kể cả là anh trai em!”
“Được rồi, đồ ngốc.” Cô xoa đầu hắn. “Mà này, em nhớ chúng ta dùng bao mà? Sao lại dính được nhỉ?”
Mặt Tử Hiển đỏ lựng lên. Hắn ấp úng, lảng tránh ánh mắt cô: “Thì… cũng có… vài lần… lúc cao hứng quá… anh quên…”
Sắc Vi nhớ lại. Đúng là có mấy lần, ở rạp chiếu phim, trong xe hơi… tình huống kích thích quá, họ lao vào nhau như thiêu thân, chẳng ai còn tâm trí đâu mà nhớ đến biện pháp an toàn.
“Hừ, đồ hư hỏng!” Cô véo mũi hắn.

Tối hôm đó, Tử Hiển lấy hết can đảm gọi điện cho Thạch Quân Nghị.
“Alo?” Giọng Thạch Quân Nghị vang lên, lạnh lùng và đầy uy quyền.
“Anh Nghị… là tôi, Tử Hiển đây.”
“Có chuyện gì?”
“Sắc Vi… cô ấy có thai rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng. Sự im lặng kéo dài đến mức Tử Hiển tưởng sóng điện thoại bị ngắt. Hắn nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ.
“Mấy tuần rồi?” Thạch Quân Nghị hỏi, giọng vẫn bình thản đến lạ.
“Hơn 6 tuần ạ.”
“Được rồi. Cậu muốn cưới nó chứ gì?”
“Vâng! Tôi muốn cưới cô ấy ngay lập tức!”
“Cưới thì được. Nhưng tôi có điều kiện.”
Tử Hiển nuốt nước bọt. Lại điều kiện. Lần trước là 100.000 đô. Lần này chắc chắn không đơn giản.
“Anh nói đi.”
“Sính lễ là 1 tỷ đô la.”
“Cái gì?” Tử Hiển hét lên, suýt đánh rơi điện thoại. 1 tỷ? Anh ta điên rồi à? Hắn mới là sinh viên năm nhất, dù có chơi chứng khoán giỏi đến mấy cũng không thể đào đâu ra 1 tỷ đô ngay bây giờ!
“Bình tĩnh.” Thạch Quân Nghị cười khẩy. “Tôi không bắt cậu đưa tiền mặt. Cậu biết Tập đoàn V của Pháp chứ? Họ đang tìm đối tác cho dự án siêu đô thị mới. Cậu mang hợp đồng hợp tác đó về đây cho tôi. Đó là sính lễ.”
Tử Hiển nhíu mày. Tập đoàn V? Đó là gã khổng lồ trong giới kinh doanh châu Âu. Dự án đó là miếng bánh béo bở mà hàng chục tập đoàn lớn đang tranh giành sứt đầu mẻ trán. Thạch Quân Nghị muốn hắn – một thằng sinh viên vô danh tiểu tốt – đi giành lấy hợp đồng tỷ đô đó?
Đây là nhiệm vụ bất khả thi cấp độ địa ngục.
Nhưng hắn nhìn sang Sắc Vi đang ngủ say bên cạnh, tay đặt hờ lên bụng. Hắn nhìn thấy tương lai của mình, của gia đình nhỏ bé mà hắn hằng khao khát.
Ánh mắt Triệu Tử Hiển rực lên ngọn lửa quyết tâm điên cuồng. Vì vợ, vì con, hắn sẽ làm được. Dù có phải lật tung cả Paris này lên, hắn cũng sẽ mang cái hợp đồng đó về!
“Được. Tôi nhận lời.” Hắn nói vào điện thoại, giọng chắc nịch như đinh đóng cột. “Chuẩn bị tiệc cưới đi là vừa, anh vợ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận