Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khoảng thời gian năm phút, tin tức tập đoàn Thanh thị mua bán và sáp nhập thất bại đã được truyền ra cả nước ngoài.

Do đó Thanh Thị đã bị tổn thất nặng nề, cả ngàn tỷ chỉ trong chớp mắt.

Tiếp theo đó ngày hôm sau,mọi người khi đang đoán thân phận của người phụ nữ thì một tờ báo lá cải đã để lộ hết Thông tin của cô ra.

Cái danh kẻ thứ ba được gắn cho cô.

Đồng thời tất cả những tin tức lý lịch trước đây của cô đều bị đào bới lên, từng làm giáo viên, từng ngồi tù, đã có con, từng làm ở quán bar….

Ngay đến cả Thông tin của mẹ cô là Lâm Phương cũng bị đưa lên mạng làm chủ đề bàn tán cho người khác.

Tới ngày thứ ba, luật sư hàng đầu trong nước là Võ Lưu Niên tiến hành cuộc họp báo, đồng thời tới tham dự còn có sự góp mặt của lãnh đạo cốt cán trong Thanh thị.

Võ Lưu Niên giải thích: “Tôi và anh ấy quen biết đã nhiều năm, anh ấy luôn là một người con tốt, một người chồng và người cha tốt, Tôi không tin những lời đồn đại bên ngoài, cũng không tin bất kì lời vu khống nào về chồng Tôi, đương nhiên là Tôi tin vào những gì các bạn đưa tin, bởi vì chồng Tôi là một người quá ưu tú vì thế nên mới có nhiều các cô gái đổ xô vào như vậy.”

Đồng thời, Võ Lưu Niên cũng cho phát một đoạn video một minh tinh điện ảnh nổi tiếng đã có những ám thị đối với Thanh Tuấn.

Đoạn video được truyền đi với tốc độ chóng mặt, dẫn tới việc mạng bị tê liệt trong vòng nửa tiếng. Chính những sự ồn ào này đã khiến cho cổ phiếu của Thanh thị tụt dốc không phanh.

…………

Lâm Thảo bị gọi triệu tập với lí do gây rối trật tự an ninh.

Nơi như thế này không phải lần đầu tiên cô tới, cô tỏ ra hết sức bình tĩnh, cho dù trong lòng cô đang dậy sóng.

Cô cầu xin cảnh sát cuối cùng cũng có được cơ hội gọi một cuộc điện thoại.

Cô gọi điện cho Lâm Phương để hỏi về tình hình của Sở Sở.

Nhưng điện thoại của Lâm Phương luôn trong tình trạng máy bận, không có cách nào gọi được.

Sau đó cô lại gọi cho Thanh Tuấn, Thanh Tuấn thì tắt máy….cô lo lắng lòng như lửa đốt, nhưng khi cô đang bất lực không biết làm thế nào thì Bích Hằng tới.

“Trợ lý Bích, Sở Sở rốt cuộc thế nào rồi? Anh có thể để Tôi gặp nó không? Nó vẫn còn nhỏ như thế…..”

Bích Hằng không nói gì, chỉ đưa cho cô một tập tài liệu.

Lâm Thảo liếc nhìn, cô chỉ chú được dòng chữ: Bệnh viện Phượng Hoàng Sơn.

Bệnh viện Phượng Hoàng Sơn là bệnh viện nổi tiếng nhất thành phố về bệnh tâm thần.

“Ký vào nó là cô có thể gặp con gái cô.” Bích Hằng chỉ nói một câu lạnh lùng không kèm theo bất kì cảm xúc nào khác.

Lâm Thảo đơ người ra: “Tại sao?”

“Không tại sao cả, là giao dịch. Cô ký vào đó rồi thì cô có thể gặp con gái mình.”

Bàn tay cầm lấy tập tài liệu của cô run lên: “Đây là giao dịch của Tôi và ai chứ?”

“Tổng giám đốc Thanh!”

Con tim cô thắt lại, cô ngước mắt lên nhìn Bích Hằng.

Cô đã tiếp xúc với Bích Hằng rất nhiều lần, mỗi lần cô đều không hiểu được con người này đang nghĩ gì.

Cô không thể hiểu được con người trước mắt cô đây rốt cuộc đóng vai trò gì.

“Thanh Tuấn?” Lâm Thảo hỏi lại.

Bích Hằng không động đậy.

Lúc này cô dường như dám khẳng định ý nghĩ trong đầu mình: “Trợ lý Bích, từ trước tới giờ đều không phải chỉ phục vụ cho Thanh Tuấn đúng không?”

Nếu như cô đoán không nhầm, Bích Hằng có thể ở bên cạnh Thanh Tuấn là do sự chỉ thị của cha anh, bởi vì cha của Thanh Tuấn không hề tin vào người con trai của chính mình.

“Có rất nhiều việc cô Lâm không cần phải hiểu rõ đâu.”

Bích Hằng vẫn với khuôn mặt không biểu cảm, anh ta nói giọng cảnh cáo.

Nhưng Lâm Thảo sao có thể không rõ chứ, người cô yêu, con của cô đều đang ở trong trò chơi đúng đúng sai sai này.

“Anh chỉ phục tùng mệnh lệnh của cha của Thanh Tuấn, vì thế người sắp đặt cho Tôi vào tù là ông ta, thậm chí người muốn Tôi chết trong đó cũng là ông ta, sau đó thì phát hiện Tôi mang thai, các người muốn đợi Tôi sinh đứa bé ra, nhưng các người lại không biết sự việc đã xảy ra vào cái ngày rồi say mà cho rằng đứa trẻ trong bụng Tôi là con của Thanh Tuấn, nhưng sau đó tại sao lại đưa Tôi đi làm xét nghiệm ADN?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận