Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng khóc của Sắc Vi vẫn chưa dứt, từng tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn bếp tràn ngập mùi bột mì thơm nồng, nghe sao mà đau xót. Cô vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của Tử Hiển, nước mắt nóng hổi thấm ướt lớp áo sơ mi mỏng, lan tỏa hơi nóng vào tận da thịt hắn.
“Anh… anh thật là đồ ngốc…” Cô nức nở, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo hắn, vừa giận vừa thương. “Tại sao lúc nào anh cũng chỉ biết nghĩ cho em? Từ nhỏ đến lớn, cái gì anh cũng nhường nhịn em, cái gì cũng chiều theo ý em. Nếu năm đó em không bắt cha mẹ nhận nuôi anh, có phải bây giờ anh đã tự do bay nhảy, muốn làm gì thì làm rồi không?”
Lời nói của cô như những mũi kim châm vào tim hắn. Hắn biết cô đang tự trách, sự kiêu ngạo thường ngày đã bị nỗi đau lòng đánh gục. Hắn siết chặt vòng tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, khẽ thở dài: “Làm sao biết trước được chứ? Khi đó anh vừa lầm lì, vừa cô độc, lại chẳng biết nói lời hay ý đẹp, khả năng được người khác nhận nuôi là rất thấp. Có khi anh sẽ phải ở lại cô nhi viện đến năm 18 tuổi, rồi bươn chải ngoài xã hội với hai bàn tay trắng.”
“Nhưng ít ra anh được tự do!” Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ ngập nước trừng hắn, giọng lạc đi. “Cũng vì em nên anh mới bị trói buộc ở Thạch gia. Em đi đâu anh phải theo đó, em sang Pháp anh cũng phải vội vàng khăn gói đi theo. Ngay cả chuyện… chuyện đêm sinh nhật đó, nếu không phải em chủ động chuốc say anh rồi leo lên giường, thì chắc chắn anh cũng sẽ không dám chạm vào em. Anh cái gì cũng bị động, cái gì cũng bị em ép buộc. Giờ đến cả ước mơ cả đời là kiến trúc sư anh cũng vứt bỏ vì em. Anh coi em là cái gì? Là gánh nặng của anh sao?”
Cô càng nói càng kích động, nước mắt lại trào ra như suối. Cô cảm thấy mình như một kẻ ích kỷ tồi tệ nhất thế gian, đã cướp đi cuộc đời của người con trai này, biến hắn thành cái bóng của mình.
“Em cứ nghĩ, cho dù anh không yêu em, nhưng chỉ cần em đối xử tốt với anh, yêu anh hết lòng, thì rồi sẽ có ngày anh cảm động. Nhưng em sai rồi… Sự hy sinh của anh làm em thấy sợ. Em sợ sau này anh sẽ hối hận, sẽ oán trách em…”
Tử Hiển nhìn cô gái nhỏ đang suy sụp trước mặt mình, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Hắn đưa tay nâng khuôn mặt lấm lem nước mắt của cô lên, ánh mắt đen láy nhìn sâu vào mắt cô, nghiêm túc hỏi: “Vậy bây giờ em có muốn hỏi anh không?”
Sắc Vi sụt sịt, ngơ ngác nhìn hắn: “Hỏi… hỏi cái gì?”
“Hỏi anh, có muốn sống cùng em cả đời hay không?”
Cô cắn môi, định nói gì đó nhưng lại thôi. Hắn chặn lời cô lại: “Em nghĩ xem, tính cách của anh thế nào em là người rõ nhất. Nếu anh thực sự không muốn, ai có thể ép buộc được anh? Từ nhỏ đến lớn, trừ em ra, anh có để ai vào mắt không? Anh lạnh nhạt với tất cả mọi người, kể cả cha mẹ em, nhưng với em thì khác.”
“Đó là vì anh mang ơn em!” Cô phản bác. “Anh nghĩ mình phải báo ân nên mới…”
“Em nghĩ chúng ta đang đóng phim cổ trang sao? Lấy thân báo đáp?” Hắn bật cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự cưng chiều vô hạn. Hắn cúi xuống, trán chạm trán cô, thì thầm: “Anh đồng ý ở bên cạnh em, theo em sang Pháp, thậm chí học Tài chính… tất cả không phải vì bị ép buộc. Mà là vì chính bản thân anh.”
“Vì chính anh?” Cô ngẩn người.
“Đúng. Bởi vì anh muốn được ở bên em, muốn tự tay chăm sóc em, không muốn giao em cho bất kỳ ai khác. Và quan trọng nhất là…” Hắn bỗng ngập ngừng, khuôn mặt tuấn tú vốn luôn điềm tĩnh giờ phút này lại đỏ bừng lên, lan tận mang tai.
Sắc Vi nhìn biểu hiện kỳ lạ của hắn, tim đập thình thịch. Cô lờ mờ đoán được hắn định nói gì. Trời ơi, Thạch Sắc Vi cô lăn lộn tình trường bao năm (dù chỉ là lý thuyết và quan sát), được bao nhiêu người tỏ tình, vậy mà giờ phút này đứng trước mặt “tiểu quỷ” nhà mình, cô lại thấy hồi hộp đến mức không thở nổi.
Hắn hít một hơi thật sâu, như lấy hết dũng khí của cả cuộc đời, nhìn thẳng vào mắt cô và nói, từng chữ rõ ràng: “Anh… yêu em.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận