Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc không ngờ chàng trai lại đột nhiên tìm mình để nói chuyện nghiêm túc này vào lúc nửa đêm. Cô hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Cậu còn trẻ, muốn phấn đấu để có cuộc sống tốt hơn là điều đáng mừng.
“Vậy em định đi làm gì? Đi đâu làm?” Cô rút bàn tay mình ra khỏi tay Hứa Đồng Chu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Hứa Đồng Chu không muốn buông cô ra, vội vàng nắm lại chặt hơn, cọ cọ ngón tay cái lên mu bàn tay mịn màng của cô: “Trong thôn có người nói, trên huyện sắp nối đường sắt thông qua con đường cách đây vài thôn. Đội công trình đang tuyển người, trả lương khá lắm, em tính xin vào đó làm.”
Cậu bàn bạc với Trình Nặc một cách chân thành, nghiễm nhiên xem cô là người tri kỷ, quan trọng nhất đời mình, thậm chí chuyện này cậu còn chưa nói với mẹ ruột.
Vừa nói, anh vừa nhích người đến bên giường, hít hà mùi thơm thoang thoảng trên tóc Trình Nặc, mùi hương khiến tâm trí cậu mê mẩn.
Trình Nặc bị động tác thân mật của cậu làm phân tâm, hơi đẩy cậu ra để giữ khoảng cách nói chuyện: “Là làm công nhân sao? Có thể học hỏi được kỹ thuật gì không? Làm việc chân tay mãi không phải là cách hay đâu.”
Cô biết, công nhân thì ở đâu cũng có, nhưng nếu có tay nghề, có chuyên môn thì sẽ khác, sau này dù lớn tuổi cũng không lo chết đói.
Hứa Đồng Chu lại tiến sát lại gần hơn: “Có thể chứ. Em sẽ đi cùng anh Hứa Trạch. Đội thi công có cả kỹ sư từ thành phố về, em sẽ đi theo họ học hỏi. Dù học được nhiều hay ít thì em cũng sẽ cố gắng, không để mình chịu thiệt đâu.”
Trong lúc nói chuyện, cậu đưa tay chạm vào khuôn mặt trái xoan của cô, rồi vòng ra sau xoa nhẹ lên vành tai nhỏ xinh. Tai Trình Nặc bị cậu sờ đến nóng ran, ngứa ngáy, cô hơi nghiêng đầu kháng cự động tác ái muội đột ngột này.
Hứa Đồng Chu lại được nước làm tới, tiến sát sạt, giống như một chú cún con to xác muốn làm nũng, ghé đầu vào ngực cô, dụi dụi: “Lần này em đi chắc phải mất nửa năm mới xong công trình.”
Môi cậu lướt qua, chạm vào xương quai xanh gợi cảm của Trình Nặc, giọng nói rầu rĩ, buồn bã như đứa trẻ sắp bị bỏ rơi.
Lòng Trình Nặc mềm nhũn trước sự làm nũng vụng về của cậu. Ngón tay cô luồn vào mái tóc đen dày của cậu, xoa nhẹ: “Nửa năm… Trong nửa năm này em sẽ không về sao?”
Cô cũng không biết tại sao mình lại hỏi câu hỏi này, trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng vô cớ.
Nhưng lời này lọt vào tai Hứa Đồng Chu lại thành ra chị đang không nỡ xa cậu. Trong lòng cậu vui mừng như mở cờ, ngẩng đầu lên, mắt sáng rực: “Về chứ! Tuần nào em cũng sẽ về thăm chị! Dù xa thế nào em cũng về!”
Tay cậu lại tăng thêm lực, ôm siết lấy eo cô.
Trình Nặc nghe vậy đỏ mặt, mới nhận ra tình thế hiện tại. Quần áo trên người đã bị chàng trai táy máy cởi bỏ gần hết từ lúc nào, chỉ còn lại chiếc áo lót màu hồng lủng lẳng trên người, ghim cài đằng sau đã bị ngón tay linh hoạt của thiếu niên gỡ tung ra.
“Thăm chị làm gì?” Cô nhẹ giọng lẩm bẩm, cố gắng vớt vát chút tự trọng, “… em còn có mẹ và em gái phải chăm sóc đó.”
“Vì em nhớ chị… Rời xa chị một ngày em cũng không chịu nổi.”
Hứa Đồng Chu đáp lại lời nàng bằng hành động, cúi xuống hôn lên cổ trắng ngần của Trình Nặc, để lại những dấu vết đỏ hồng.
Tuần trước cô tới kỳ kinh nguyệt, dù cậu có dục hỏa công tâm, muốn cô đến phát điên cũng biết lúc này không thể động vào người thương. Chưa kể Trình Nặc bị đau bụng kinh rất nghiêm trọng, mặt mũi tái mét, đau đến mức không đứng vững. Hứa Đồng Chu nhìn mà xót xa như đứt từng khúc ruột, cũng chẳng thèm để ý đến Vương Quế Chi có dị nghị hay không, cậu vội vàng luộc trứng gà, nấu nước đường đỏ, chườm nóng cho cô. Cậu dốc lòng chăm sóc Trình Nặc suốt một tuần, nhịn thèm đến mức người nóng ran, cho đến khi thấy quần lót của cô thay ra không còn dính máu nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghẹn những mười ngày, động tác của cậu hôm nay có phần vội vàng, thô bạo hơn thường lệ. Ngón tay thô ráp đẩy chiếc áo ngực lỏng lẻo lên cao, chuẩn xác nắm lấy hai nhũ hoa hồng hào đang dựng đứng vì lạnh và vì kích thích.
Lúc này cô không thể từ chối nữa, đành chủ động phối hợp. Ở vùng núi yên bình này suốt mấy tháng, cô cũng dần dần nguôi ngoai nỗi đau bị phản bội, học cách thích nghi với cuộc sống thiếu thốn nhưng chân thật này. Người đàn ông trước mặt là nhân tố quan trọng nhất giúp cô vượt qua thống khổ và kết nối với nơi đây. Đôi khi Trình Nặc còn tự hỏi, khi chuyến tình nguyện kết thúc, cô trở về thành phố, liệu trong lòng còn có thể dứt khoát buông tay cậu được hay không?
Cô đáp lại nụ hôn của Hứa Đồng Chu, hai đầu lưỡi hòa vào nhau, ướt át quấn quýt, nụ hôn làm họ quên đi tất cả, âm thanh trao đổi nước bọt “chùn chụt” vang vọng trong căn phòng nhỏ yên tĩnh.
Hứa Đồng Chu vội vàng cởi quần áo để mình trần trụi ngoài không khí. Cuối tháng mười một đầu đông đã lạnh lẽo, nhưng cậu là trai tráng hỏa khí vượng, lại đang hưng phấn tột độ nên không biết lạnh là gì. Nhiều năm làm ruộng giúp cậu có cơ bắp săn chắc, đường nét rõ ràng, thân hình tuy gầy nhưng chứa đựng sức mạnh bùng nổ.
Cậu sợ cô gái bị lạnh nên sau khi lột sạch áo ngực của cô, cậu âu yếm xoa bóp bộ ngực trắng nõn, mềm mại như bánh bao ấy một lúc cho thỏa thuê cơn thèm, sau đó lấy chiếc áo mình vừa cởi ra đắp hờ lên người cô, tay luồn xuống dưới tiếp tục cào nhẹ, nhào nặn nhũ hoa đã se cứng.
Trình Nặc đưa tay muốn lấy chiếc áo đang đắp trên người cô xuống vì vướng víu, nhưng Hứa Đồng Chu ngăn lại: “Đừng lấy ra, ban đêm lạnh lắm, chị sẽ ốm mất.”
Vừa nói cậu vừa hôn lên vành tai nhạy cảm của cô, hơi thở nóng hổi phả vào khiến cô rùng mình. Hạ thân cậu đã cương cứng, cọ xát vào đùi cô, khao khát muốn được tiến vào hang động ấm áp kia.
Trình Nặc cũng bị cậu trêu chọc đến động tình, dạng rộng hai chân thành hình chữ M, kẹp lấy vòng eo gầy nhưng rắn chắc như thép nguội của chàng trai.
“Chị ơi, giúp em… Em muốn vào…” Cậu cọ cọ quy đầu vào cửa mình ướt át của cô, nhưng thọc mấy lần vẫn trượt ra ngoài vì quá trơn và vì cậu quá vội.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận