Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc hơi buồn cười trước sự lóng ngóng của chàng trai trẻ. Ngón tay cô lang thang xuống dưới hạ thân rậm rạp, nắm lấy côn thịt thô to, nóng hổi đang gân guốc như một con quái vật.
“To quá…” Cô cảm thán thành tiếng, bàn tay nhỏ bé không thể nắm hết, di chuyển lên xuống vuốt ve vật căn cực đại kia, cảm nhận từng mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da mỏng.
Hứa Đồng Chu rõ ràng là thích được chị “khen”, cậu ghé sát vào tai cô, cắn nhẹ vành tai rồi thì thầm bằng chất giọng khàn đặc dục vọng: “Còn không phải do chị mà nó lớn thế này sao? Nó nhớ cái động nhỏ của chị đấy.”
Sắc mặt cô gái nhất thời đỏ bừng như gấc chín. Cô cắn môi không thèm để ý tới lời trêu ghẹo của cậu, tay cầm quy đầu to lớn, đỏ lựng, đặt ngay ngắn vào lối cửa động đã ướt át, rỉ nước dâm thủy.
Hứa Đồng Chu lập tức cảm nhận được sự mời gọi. Khi cô vừa đặt đúng vị trí, eo cậu khẽ dùng lực, đẩy nhẹ nhàng vào trong. Quy đầu to lớn như cái nấm tách mở hai cánh hoa, từ từ khai phá đường hoa chật hẹp, ấm nóng.
“A… ” Trình Nặc hơi đau, khẽ rên lên một tiếng. Đã bảy tám ngày không làm tình, tiểu huyệt của cô dường như đã khép chặt lại như thuở ban đầu, hiển nhiên không thể ngay lập tức nuốt trọn côn thịt thô to như gậy sắt nóng bỏng này.
Cô cắn chặt răng để không nỉ non thành tiếng quá lớn, nhưng hàm răng vẫn va vào nhau lập cập vì kích thích và cơn đau nhói. Hứa Đồng Chu đau lòng, dừng lại một chút, cúi xuống hôn lên trán, lên mắt cô, vuốt tóc cô: “Nhịn một chút… chị thả lỏng ra… Cắm vào sâu rồi sẽ không đau nữa, chỉ còn sướng thôi.”
Cậu ngây ngô nhưng chân thành lấy lòng cô gái mình vô cùng trân trọng dưới thân. Đầu lưỡi cậu quét qua cánh tay trắng ngần của cô, hàm răng cũng phối hợp cắn nhẹ lên làn da mềm mại, để lại những dấu răng mờ mờ, muốn nếm đi nếm lại hương vị của cô.
Cảm giác hoa huyệt bên dưới bắt đầu co bóp và tiết ra xuân dịch ngày càng nhiều, bôi trơn cho vật cứng của mình, cậu duỗi thẳng eo, đẩy vào thêm vài phần. Côn thịt tím đen như một cây đao sắc bén xẻ đôi cơ thể cô, chen chúc vào từng nếp gấp thịt mềm, muốn khám phá tìm tòi mọi ngóc ngách bên trong. Cuối cùng, cậu dùng sức nhấn một cái, vùi sâu nguyên côn thịt vào tận cùng bên trong cơ thể cô gái.
Cả hai đều nặng nề thở dốc. Sự kết hợp hoàn hảo lấp đầy mọi khoảng trống. Lỗ chân lông giãn nở không thể kiểm soát, mồ hôi bắt đầu túa ra, hòa quyện vào nhau.
Hứa Đồng Chu chậm rãi rút ra một chút để cô thích ứng với kích thước khổng lồ của mình, sau đó lại từ từ đẩy vào lút cán. Cậu lặp lại động tác này nhiều lần, kiên nhẫn mài mòn vách thịt non nớt, cho đến khi nghe thấy tiếng rên rỉ kiều mị, thỏa mãn từ miệng cô gái.
Cậu biết, mọi sự chuẩn bị cho màn dạo đầu đã hoàn tất. Giờ là lúc của cơn bão.
Hứa Đồng Chu ngẩng đầu nhìn Trình Nặc đang nhắm hờ mắt đầy say mê, khuôn mặt ửng hồng vì tình dục. Trong ánh đèn mờ ảo của căn phòng nhỏ, hai người nhìn rõ dục vọng trần trụi trong mắt nhau. Cậu biết, chị đang đợi mình giày vò.
Chàng trai đột nhiên siết chặt eo cô, tăng tốc độ luật động. Những cú thúc trở nên mạnh mẽ, dứt khoát. Trình Nặc bị va chạm xóc nảy trên giường, khoái cảm đột ngột và cơn đau tức bụng đan xen quét qua cơ thể cô như dòng điện.
Hạ thân hai người chồng lên nhau hoàn hảo không kẽ hở. Xuân dịch cùng tính dục tăng vọt mãnh liệt trào ra không ngừng, ướt đẫm lông mu đen nhánh của họ. Nước nôi lai láng chảy dọc theo kẽ mông cô, thấm ướt ga trải giường thành một mảng lớn.
Tiếng da thịt chạm vào nhau “bạch bạch” vang dội trong đêm khuya thanh vắng, câu nhân đoạt phách. Cô hơi lo lắng âm thanh dâm đãng này sẽ truyền ra ngoài cửa, truyền đến tai Vương Quế Chi, nhưng niềm vui thể xác quá lớn khiến cô không thể bảo cậu ngừng lại được.
Cô thực sự muốn nhiều hơn nữa. Cô muốn chàng trai này giã vào sâu hơn nữa, mạnh hơn nữa.
Thân xác cô như lên cơn nghiện ma túy, tiểu huyệt co bóp điên cuồng, hút chặt dục căn của thiếu niên không buông, như muốn vắt kiệt từng giọt tinh hoa của cậu.
Nghiêm túc mà nói, về mặt sinh lý cậu đã là đàn ông thành thục, nhưng tính cách lỗ mãng, hoang dã sau nhiều lần làm tình vẫn chưa biến mất. Khi cậu cúi xuống hôn, những chiếc râu mới nhú lởm chởm cọ vào cằm, vào cổ cô, làm cơ thể cô thêm ngứa ngáy, kích thích khó tả.
Chiếc áo đắp trên người Trình Nặc cuối cùng cũng bị cậu vứt xuống đất. Hai người cùng trần trụi, da thịt nóng bỏng dán chặt vào nhau. Người đàn ông ôm chặt lấy cô, một tay bóp nặn bộ ngực đang đung đưa dữ dội theo nhịp thúc của hạ thân.
Ánh mắt của cậu khi nhìn cô lúc này in sâu vào trong tâm trí cô. Cậu đẹp như vậy, rực rỡ như vậy, lại bị giấu trong miền quê nghèo khó này trở thành chàng trai miền núi vô tri. Cô mong chàng trai này có thể ra khỏi núi lớn, nhìn ra thế giới bên ngoài. Đến lúc đó, dù cô không còn trong cuộc đời cậu nữa, thì cậu vẫn có thể tỏa sáng rực rỡ.
Những suy nghĩ miên man bay ra khỏi đầu cô. Trong lúc nhất thời, cô có ảo giác cậu đã thực sự rời khỏi núi sâu, bay cao bay xa, không còn liên quan gì đến mình nữa. Không hiểu vì sao, cô lại cảm thấy hơi chua xót, một nỗi buồn man mác mà chính cô cũng không hề nhận ra.
Nhưng nỗi ly biệt tưởng tượng này nhanh chóng bị khoái cảm tình ái nồng đậm lấn át. Cô để mặc chàng trai dùng sức trâu, rong ruổi điên cuồng trên người mình. Cánh tay cô lắc lư, ôm lấy cổ cậu, mặc mình phóng túng trôi dạt trong sóng biển tình dục ngập tràn.
Hứa Đồng Chu si mê vuốt ve, quyến luyến da thịt mát lạnh của cô, hôn đi hôn lại lên đôi môi, lên mi mắt. Cảm nhận được khoái cảm thể xác mà họ mang lại cho nhau, cậu cảm thấy mình thực sự thích chị, yêu chị đến điên cuồng. Cậu muốn giữ chị bên mình cả cuộc đời này…
Lúc sắp đạt cao trào, anh ôm chặt lấy cô đến mức muốn khảm cô vào người, trầm giọng hỏi, giọng nói vỡ vụn vì khoái cảm: “Em đi công trường, chị có nhớ em không?”
Cô gái có chút lơ đãng vì quá sướng, đang tận hưởng sung sướng tình ái, không có phản ứng đáp lại cậu ngay.
Chàng trai hơi bất mãn, hạ thân ra sức giã vào quyết liệt, thô bạo hơn, liên tục hỏi dồn: “Chị có nhớ không? Có nhớ em không? Trả lời em đi! Nói chị nhớ em đi!”
Trình Nặc vốn đã bị cậu thao đến mềm nhũn, chỉ biết khẽ nỉ non. Cơn cuồng phong mạnh bạo đột ngột ập tới này làm cô hoàn toàn tan vỡ, lý trí bay biến. Đầu cô dựa vào vai chàng trai, há miệng cắn mạnh lên vai cậu một cái cho bõ ghét, rồi nức nở: “Nhớ! Tôi sẽ nhớ em! Ngày nào cũng sẽ nhớ! Được chưa hả đồ ngốc!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận